🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trời gần sáng khi tôi đạp xe rời khỏi TiệmSáng Nguyễn Xí, bầu trời phía đông đã ngả sang một màu xám nhạt, chưa đủ sáng để gọi là bình minh nhưng cũng không còn là đêm đen đặc như lúc tôi bắt đầu ca làm việc. Con đường vắng người, thỉnh thoảng một chiếc xe rác hoặc xe giao báo sớm chạy ngang qua, tiếng động cơ nhỏ dần rồi mất hút.

Tôi đạp xe chậm rãi, để đầu óc mình có thời gian sắp xếp lại mọi mảnh ghép đã thu thập được suốt hai tuần qua. T.G.B, một tài khoản làm việc kỷ luật, đều đặn, rồi biến mất khỏi hệ thống không một lời giải thích. Bảo, cái tên được một người đàn ông lạ gọi lên trong hy vọng lẫn hoảng loạn. Anh Trọng, cái tên khiến một nhân viên khác phải vội vã gọi điện ngay khi bị hỏi tới. Chữ ký lạ trong sổ giấy, dừng đột ngột giữa chừng không lời giải thích.

Tất cả những mảnh ghép đó, xếp lại với nhau, chỉ có thể dẫn tới một khả năng mà tôi đã cố tình né tránh không nghĩ tới suốt những ngày qua: có lẽ Bảo không chỉ đơn giản là nghỉ việc.

Tôi dừng xe lại giữa đường, một chân chống xuống đất, đứng lặng một lúc giữa con đường vắng, tim đập nhanh không phải vì mệt mà vì chính ý nghĩ vừa hình thành rõ ràng trong đầu.

Nếu điều tôi nghĩ là thật, thì tôi đang làm việc, đang sống, mỗi tuần một lần, ở đúng nơi mà một người đã không còn có mặt để tiếp tục sống cuộc đời của mình nữa. Ý nghĩ đó vừa khiến tôi rùng mình, vừa khiến tôi thấy có một trách nhiệm mơ hồ nhưng mạnh mẽ đang lớn dần trong lòng, dù tôi chưa lý giải được vì sao mình lại cảm thấy như vậy đối với một người mình chưa từng gặp, thậm chí còn chưa chắc chắn về số phận thật sự.

Tôi nghĩ tới việc xin đổi ca, quay lại làm những ca thường như trước, để không còn phải đối diện với những điều kỳ lạ này nữa. Đó chắc chắn là lựa chọn an toàn hơn, đỡ tốn sức hơn, và có lẽ cũng đỡ đáng sợ hơn.

Nhưng khi tôi thật sự tưởng tượng ra cảnh mình bấm nút xin đổi ca, một cảm giác khó chịu trào lên trong lòng, gần giống như cảm giác bất lực tôi từng nghe mẹ kể về những ngày ba nằm viện, không biết công ty có chịu nhận trách nhiệm hay không, không biết có ai đứng ra nói lên sự thật hay không. Nếu tôi bỏ cuộc bây giờ, có thể sẽ chẳng còn ai khác đủ kiên nhẫn hay đủ lý do để tìm hiểu tiếp câu chuyện này, và nó sẽ mãi mãi chìm vào im lặng, giống như cách mọi người xung quanh đã và đang chọn im lặng.

Tôi đạp xe tiếp, chân đạp mạnh hơn, như thể quyết định vừa hình thành trong đầu cần một hành động cụ thể để khẳng định nó là thật.

Tôi sẽ không xin đổi ca.

Về tới nhà, tôi dắt xe vào sân, đứng ngồi một lúc trên yên xe trước khi vào nhà, nhìn lên bầu trời đang dần sáng, một vệt màu cam nhạt đã bắt đầu hửng lên ở phía chân trời xa. Tôi vào phòng, ngồi xuống giường, không thay đồ ngay mà cầm điện thoại lên, mở app CaNhanh, tìm tới mục tra cứu nhân viên nội bộ mà tôi từng thấy Huy dùng để lọc log.

Tôi gõ vào ô tìm kiếm, từng chữ một, chậm rãi.

"Bảo."

Chỉ một chữ đó, vì tôi không có gì khác để gõ thêm, không biết họ cậu ấy là gì, không biết đệm gì. Tôi bấm tìm kiếm, chờ đợi vài giây trong khi màn hình tải.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp."

Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, không thất vọng như tôi tưởng, mà ngược lại, một cảm giác lạnh người chạy dọc sống lưng. Không tìm thấy không có nghĩa là không tồn tại. Có thể ô tìm kiếm này cần đủ họ tên mới ra kết quả, chỉ gõ mỗi tên thôi thì hệ thống không lọc được. Có thể hồ sơ đã bị xoá. Hoặc có thể, một khả năng tôi chưa dám gọi thành tên, là có ai đó đã cố tình làm cho cái tên này biến mất khỏi mọi nơi có thể tìm thấy được.

Tôi tắt màn hình, đặt điện thoại lên bàn, thay vội bộ đồ ngủ rồi chui vào chăn, cố nhắm mắt thật lâu mà đầu óc vẫn tỉnh như sáo, mang theo cả câu hỏi lẫn quyết định vừa hình thành, để lại phía sau lưng cả một Hồi đầu tiên của hành trình mà tôi biết, dù muốn hay không, mình đã bước vào không thể quay lại.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →