Chủ nhật buổi sáng, tôi ngồi ăn sáng cùng cả nhà, món bánh cuốn mẹ mua ở đầu hẻm, khi điện thoại rung lên báo một thông báo từ app CaNhanh. Tôi mở ra xem, không ngờ đó lại là tin vui hiếm hoi sau gần hai tuần đầu óc lúc nào cũng nặng trĩu.
"Chúc mừng! Bạn lọt Top 10 Nhân viên chăm chỉ nhất tháng, hạng 7. Phần thưởng 200.000đ đã được cộng vào ví CaNhanh của bạn."
Tôi reo lên, không kìm được, đưa điện thoại cho mẹ xem. "Má ơi, con lọt hạng 7 nè, được thưởng hai trăm nghìn luôn."
Mẹ cầm điện thoại, mắt sáng lên, gọi ba đang ngồi sửa cái vành xe gần đó. "Ông ơi, con Thư được thưởng nè, giỏi quá trời."
Ba bước lại, lau tay vào giẻ, nhìn màn hình điện thoại tôi đưa, gật gù hài lòng. "Giỏi. Ráng giữ sức khoẻ nghe con, đừng ham làm quá."
"Dạ con biết mà ba." Tôi cười, trong lòng thật sự vui, cảm giác được công nhận vì những đêm thức khuya mệt mỏi khiến mọi cực nhọc như nhẹ bớt đi phần nào. Hai trăm nghìn không phải số tiền lớn, nhưng đủ để tôi mua thêm được vài vỉ thuốc cho ba mà không phải đắn đo.
Tôi chụp lại màn hình thông báo, lưu vào album ảnh riêng, định bụng sẽ khoe với Diễm và vài đứa bạn thân trong lớp. Cảm giác lọt vào top những người "chăm chỉ nhất" mang lại một niềm tự hào nho nhỏ, như một lời xác nhận rằng những đêm mất ngủ, những buổi học gà gật vì thiếu ngủ, ít nhất cũng đang đổi lấy được một điều gì đó cụ thể.
Tôi mở lại thông báo, đọc kỹ hơn phần mô tả cách tính điểm: mỗi giờ đăng nhập làm việc được cộng một điểm, thêm điểm thưởng nếu nhận ca vào khung giờ khó tuyển như ca đêm hay ca lễ. Tôi tính nhẩm, với số giờ mình đã làm trong tháng, cộng thêm ca thứ Năm trả cao, không khó hiểu vì sao mình lọt được vào top, dù chưa bao giờ cố ý phấn đấu vì bảng xếp hạng đó. Với tôi lúc này, nó chỉ đơn giản là một tín hiệu tốt, một lời khen từ chính cái hệ thống mình đang cố gắng làm việc chăm chỉ mỗi ngày.
Ba tôi cầm điện thoại ngắm nghía một lúc lâu, rồi đưa lại cho tôi, vỗ nhẹ vai một cái, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt ông có một vẻ tự hào lặng lẽ mà tôi hiếm khi thấy. Mẹ thì đã quay lại bếp, miệng vẫn còn lẩm bẩm tính xem hai trăm nghìn đó nên để dành hay mua thêm ít đồ ăn bồi dưỡng cho tôi những ngày làm ca đêm.
Buổi sáng hôm đó, tôi tạm gác lại hoàn toàn chuyện điều tra, không mở ghi chú "Ca thứ Năm", không nghĩ tới cái tên Bảo hay khoảng trống trong log hệ thống. Tôi phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa, ngồi xem phim cùng bà ngoại một lúc, cười đùa với ba về chuyện vặt trong xóm. Một buổi sáng bình thường hiếm hoi, đúng nghĩa của một ngày cuối tuần, không có bóng dáng nào của ca thứ Năm len vào.
Gần trưa, khi tôi đang giúp bà ngoại phơi mấy bộ đồ ra sân, điện thoại trong túi áo rung lên một tin nhắn mới. Tôi lau tay vào quần, rút điện thoại ra xem, tưởng là tin nhắn từ nhóm bạn học.
Số lạ, không lưu trong danh bạ.
"Chào em, chị xin lỗi làm phiền. Em làm ở TiệmSáng Nguyễn Xí phải không? Chị muốn hỏi thăm chút, nếu em rảnh."
Tôi đứng khựng lại giữa sân, tay vẫn còn cầm một cái áo chưa kịp phơi lên dây. Không có cách nào người này biết tôi làm ở chi nhánh đó trừ khi họ đã từng thấy tôi mặc đồng phục ở đó, hoặc ai đó đã nói cho họ biết.
"Ai vậy con?" Bà ngoại hỏi, thấy tôi đứng thừ người ra.
"Dạ không có gì, bạn học nhắn tin thôi bà." Tôi trả lời, giọng cố giữ bình thường, nhưng tay đã bắt đầu gõ tin nhắn trả lời, ngón tay run nhẹ vì một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng khó gọi tên.
Tôi không biết người này là ai, muốn hỏi thăm chuyện gì, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng đây không phải một tin nhắn ngẫu nhiên. Sau tất cả những gì đã xảy ra hai tuần qua, tôi đã học được cách không còn tin vào sự trùng hợp nữa.
Tôi trả lời ngắn gọn, xác nhận đúng là mình, rồi hỏi lại người kia là ai. Tin nhắn gửi đi, tôi đứng nhìn màn hình chờ đợi, cảm giác niềm vui hạng 7 ban sáng đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một sự tò mò và cảnh giác quen thuộc đã bám lấy tôi suốt hai tuần qua, giờ lại quay trở về nguyên vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →