🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người nhắn tin hẹn gặp tôi ngay tại TiệmSáng Nguyễn Xí vào chiều thứ Hai, đúng lúc tôi nhận thêm ca phụ giờ hành chính để bù vào khoản tiền còn thiếu cho học phí. Tôi đứng sau quầy, ánh nắng chiều chiếu xiên qua lớp cửa kính lớn, khác hẳn không khí quen thuộc của những ca đêm tôi vẫn làm.

Tôi vừa quét mã cho một khách mua nước ngọt, vừa liếc mắt ra cửa mỗi khi chuông kêu, không biết người hẹn gặp mình trông ra sao. Gần bốn giờ chiều, một phụ nữ trạc hai mươi bốn tuổi bước vào, mặc đồ công sở gọn gàng, tay xách một túi giấy nhỏ. Cô đi thẳng tới quầy, nhìn bảng tên tôi đeo trên ngực áo, khẽ mỉm cười.

"Thư phải không em? Chị là Nga, hồi trước chị làm ca tối ở chi nhánh này."

Tôi nhận ra ngay đây chính là người đã nhắn tin hôm qua. "Dạ, em chào chị. Chị từng làm ca thứ Năm ạ?"

Nụ cười của Nga hơi cứng lại trong một giây, nhưng chị vẫn giữ giọng nhẹ nhàng. "Không, chị làm ca tối bình thường thôi, khác ngày. Nhưng chị có biết một người từng giữ ca thứ Năm hồi đó."

Tôi liếc quanh cửa hàng, không có khách nào khác ngoài một người đang chọn đồ ở góc kệ xa. "Chị uống gì không ạ, em pha cho."

"Thôi khỏi em, chị ghé chút thôi." Nga đặt túi giấy lên quầy, bên trong là một hộp bánh nhỏ, có vẻ như mua làm quà. "Chị nghe mấy đứa em quen làm ở đây kể có một bạn mới nhận ca thứ Năm, tò mò ghé coi thử, với lại cũng muốn hỏi thăm."

"Chị biết gì về ca đó không ạ?" Tôi hỏi thẳng, không vòng vo nữa, vì cảm giác đây là cơ hội hiếm hoi có được thông tin từ một người sẵn lòng nói chuyện, khác hẳn những phản ứng né tránh tôi từng gặp.

Nga nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng, dù trong cửa hàng lúc đó không có ai đứng gần. "Hồi trước có một cậu làm ca đó, tốt tính lắm, hay giúp đỡ mọi người. Nhưng chị không tiện kể hết ở đây, đông người quá."

Tôi gật đầu, cố giấu sự sốt ruột. "Dạ, vậy chị..."

"Bữa nào rảnh chị kể em nghe, không phải chuyện nói vội được." Nga cắt lời, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có phần dứt khoát, như đã quyết định giới hạn cho cuộc trò chuyện hôm nay. Chị nhìn đồng hồ đeo tay, biểu cảm hơi vội vã. "Chị phải đi rồi, có cuộc họp công ty. Số chị đây, em nhắn hẹn chị ngày nào rảnh nha."

Chị đưa tôi một tấm danh thiếp nhỏ, in tên và một số điện thoại, rồi quay người bước ra khỏi cửa hàng gần như ngay lập tức, dáng đi nhanh và có phần né tránh, như thể chị đang cố thoát khỏi một điều gì đó trước khi tôi kịp hỏi thêm câu tiếp theo.

Tôi đứng nhìn theo qua lớp cửa kính, tay vẫn cầm máy quét mã vạch, thấy chị Nga bước vội ra bãi gửi xe, không ngoái lại lần nào. Tôi cảm giác chị vừa muốn nói, lại vừa sợ nói, một sự giằng co rõ rệt trong từng cử chỉ, khác hẳn với sự né tránh lạnh lùng của những người khác tôi từng hỏi trước đó.

Tôi cầm tấm danh thiếp lên xem kỹ, dòng chữ in "Đặng Thị Nga" cùng chức danh một công ty nào đó ở quận 1, không liên quan gì tới ngành bán lẻ. Vậy là chị đã rời khỏi công việc part-time từ lâu, chuyển sang làm văn phòng ổn định, nhưng vẫn giữ liên lạc, vẫn để tâm tới chuyện đã xảy ra ở chi nhánh này đủ để chủ động tìm tới tôi.

Tôi tự hỏi, một người đã rời đi được vài năm, đã có công việc mới ổn định, còn nhọc công tìm hiểu xem ai đang làm ca thứ Năm để chủ động ghé thăm, thì hẳn điều chị từng chứng kiến hoặc nghe kể phải nặng nề tới mức nào mới khiến chị không thể buông bỏ hoàn toàn, dù đã rời xa công việc cũ từ lâu. Cảm giác đó, một sự áy náy âm ỉ không nguôi, là thứ tôi chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác mình đã hỏi chuyện trước đó, những người chỉ đơn giản né tránh hoặc giả vờ không biết.

Tôi cất tấm danh thiếp vào ví, tự nhủ sẽ nhắn hẹn chị sớm nhất có thể, trước khi cơ hội hiếm hoi này lại vụt qua như những lần dò hỏi thất bại trước đó.

Một khách hàng bước vào, ngắt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay lại với công việc, quét mã, tính tiền, cười chào như bình thường, nhưng tay vẫn còn cảm nhận được cạnh sắc của tấm danh thiếp trong túi áo đồng phục, một lời hứa hẹn nhỏ về những mảnh ghép sắp được hé lộ, nếu tôi đủ kiên nhẫn chờ tới ngày chị Nga sẵn sàng kể hết.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →