🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán trà sữa nhỏ gần trường, bàn gỗ cũ với những vệt trầy xước do năm tháng, tôi ngồi đối diện chị Nga vào một buổi chiều thứ Tư, hai ly trà sữa trân châu đường đen đặt giữa bàn còn nguyên chưa động tới.

Quán vắng khách vào giờ này, chỉ có tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa nhỏ treo góc trần, thỉnh thoảng có tiếng máy xay đá vang lên từ quầy pha chế phía sau. "Cảm ơn chị đã đồng ý gặp em." Tôi mở lời, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng nôn nao suốt từ lúc hẹn tới giờ.

"Không có gì, chị cũng thấy cần nói cho ai đó biết, giữ trong lòng hoài cũng mệt." Nga khuấy ly trà sữa, mắt nhìn xuống, giọng trầm hẳn so với lần gặp trước ở cửa hàng. "Em hỏi gì thì hỏi đi, chị biết tới đâu kể tới đó."

"Chị nói có một cậu làm ca thứ Năm, tốt tính. Chị biết gì về cậu ấy không ạ?"

Nga im lặng một lúc, ngón tay vẫn xoay nhẹ ly trà sữa, như đang sắp xếp lại ký ức trước khi cất lời. "Hồi đó chị làm ca tối thường, sáu giờ tới mười giờ, ngay trước ca của cậu ấy. Tụi chị hay gặp nhau lúc bàn giao, nói chuyện dăm ba câu. Cậu ấy hiền, hay giúp đỡ mọi người, có lần chị bị hết tiền xe về, cậu ấy cho mượn không cần trả."

Tôi lắng nghe chăm chú, cố ghi nhớ từng chi tiết, không dám ngắt lời.

"Cậu ấy hay chạy nhiều app lắm." Nga tiếp tục, giọng chậm rãi hơn. "Ngoài ca ở đây, chị nghe nói còn chạy giao hàng, rồi thỉnh thoảng nhận thêm việc phục vụ sự kiện cuối tuần nữa. Chị có hỏi sao làm dữ vậy, cậu ấy chỉ cười bảo cần tiền gấp, nhà có chuyện."

"Chuyện gì vậy chị?"

"Chị không rõ hết, chỉ nghe loáng thoáng là mẹ cậu ấy bệnh gì đó, phải chạy chữa tốn kém lắm." Nga nhấp một ngụm trà sữa, mắt vẫn không nhìn thẳng vào tôi. "Cậu ấy hiếm khi than mệt, lúc nào cũng nói ổn, chỉ cần ráng thêm..."

Chị dừng lại đột ngột, giữa chừng câu nói, như thể vừa chạm phải một điều gì đó khiến chị không muốn tiếp tục.

"Ráng thêm gì ạ?" Tôi hỏi khẽ, cố không tạo áp lực.

Nga lắc đầu, cười gượng, đổi chủ đề nhanh chóng. "Thôi, chuyện cũ rồi, nhắc lại chi cho mệt lòng. Em học ngành gì vậy? Chị thấy em có vẻ giống dân kinh tế."

Tôi hiểu ý chị muốn dừng lại ở đây, không ép thêm, trả lời câu hỏi về ngành học, để cuộc trò chuyện chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn trong ít phút còn lại. Chị kể tôi nghe về công việc văn phòng hiện tại, về áp lực deadline cuối tháng, về việc chị vẫn hay nhớ những ngày làm ca tối ở TiệmSáng, dù cực nhưng có cái vui riêng của nó, khách quen ghé mua đồ mỗi tối, vài câu chuyện phiếm đủ làm nhẹ đi một ngày dài. Nhưng trong đầu tôi, câu nói bỏ lửng của chị Nga lúc nãy cứ vang vọng mãi.

Chỉ cần ráng thêm. Ráng thêm gì? Vài tháng? Vài tuần? Tới khi nào?

Tôi nhìn chị Nga trò chuyện về những chuyện phiếm khác, nụ cười trên môi chị đã trở lại tự nhiên hơn, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra một lớp buồn mỏng ẩn sau đó, thứ mà tôi đoán chị đã mang theo suốt một thời gian dài, chỉ chờ dịp để san sẻ bớt cho ai đó chịu lắng nghe.

Ngoài cửa sổ quán, dòng người tan tầm đi lại tấp nập, tiếng còi xe, tiếng rao hàng rong hoà lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh quen thuộc của thành phố buổi chiều. Tôi ngồi đó, uống ly trà sữa đã bắt đầu tan đá, lòng nặng trĩu với câu hỏi chưa có lời đáp, biết rằng mình sẽ còn phải tìm ra bằng được ý nghĩa thật sự đằng sau ba chữ chị Nga đã không dám nói hết.

Trước khi chia tay, chị Nga nắm nhẹ tay tôi, dặn dò một câu khiến tôi nhớ mãi. "Em cẩn thận nghe Thư. Chị không biết em đang tìm hiểu gì, nhưng nhìn cách em hỏi kỹ vậy, chắc em cũng để tâm dữ lắm. Giữ sức khoẻ, đừng thức khuya quá." Chị đứng dậy khoác túi xách lên vai, bước ra khỏi quán trước khi tôi kịp hỏi thêm câu nào nữa.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →