🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giảng đường im phăng phắc trong giờ kiểm tra giữa kỳ môn Thống kê Nhân lực, chỉ có tiếng bút chạy trên giấy và tiếng quạt trần quay đều đều trên đầu. Tôi cúi xuống làm bài, nhưng chữ số trên đề thi cứ nhoè dần trước mắt, những cột dữ liệu vốn quen thuộc bỗng trở nên khó hiểu lạ thường.

Tôi chớp mắt liên tục, cố giữ mình tỉnh táo, nhưng cơn buồn ngủ kéo tới từng đợt như sóng, nặng nề và dai dẳng. Tối hôm qua tôi lại thức tới gần ba giờ sáng, không phải vì ca làm, mà vì cứ trằn trọc nghĩ về câu nói bỏ lửng của chị Nga, về cái tên Bảo, về khoảng trống trong log hệ thống mà Huy tìm được.

Có một khoảnh khắc, tôi giật mình tỉnh lại, nhận ra đầu mình vừa gục xuống bàn một giây, cây bút trên tay vẫn còn chạm giấy nhưng đã vẽ ra một đường nguệch ngoạc dài không theo trật tự nào. Tôi vội vàng ngồi thẳng dậy, liếc quanh xem có ai để ý không, may mắn giám thị đang đứng ở cuối phòng, không nhìn về phía tôi.

Tôi tự nhủ, chỉ là tạm thời thôi, cơ thể sẽ quen dần với nhịp làm việc mới, giống như mọi lần thay đổi lịch trình khác trong đời tôi từng trải qua. Ý nghĩ đó giúp tôi trấn tĩnh lại đôi chút, tiếp tục cắm cúi làm nốt những câu còn lại của bài kiểm tra.

Tối hôm trước, sau ca làm, tôi còn thức thêm gần một tiếng để ôn bài, mắt díp lại nhưng vẫn cố gắng đọc cho hết chương sách, sợ không ôn kịp sẽ làm bài tệ. Kết quả là tôi chỉ ngủ được chưa tới bốn tiếng trước khi phải dậy chuẩn bị đi học buổi sáng. Tôi không kể cho mẹ biết mức độ mệt mỏi thật sự mình đang chịu đựng. Mỗi khi mẹ hỏi thăm, tôi luôn trả lời "con ổn mà má", một câu nói đã trở thành phản xạ tự động, gần như không cần suy nghĩ. Tôi tự nhủ mẹ đã đủ vất vả với gánh hàng bún riêu mỗi sáng, với việc chăm lo cho ba, không cần thêm gánh nặng lo lắng cho tôi nữa.

Bài kiểm tra kết thúc, tôi nộp bài, đứng dậy rời khỏi giảng đường cùng dòng người, đầu óc vẫn còn lơ mơ vì thiếu ngủ. Ra tới hành lang, tôi mới nhìn lại tờ đề thi mình vừa nộp, chợt để ý một điều kỳ lạ.

Ở góc trên cùng bên phải, nơi đáng lẽ phải ghi tên môn học "Thống kê Nhân lực" theo đúng mẫu đề thi yêu cầu, tôi lại viết nhầm thành "Luật Lao động đại cương", môn học tôi vừa thi tuần trước. Một lỗi nhỏ, ngớ ngẩn, loại lỗi tôi chưa từng mắc phải trong suốt hai năm đại học, dù có mệt mỏi tới đâu.

Tôi đứng sững giữa hành lang đông người qua lại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ viết sai đó, một cảm giác bất an len lỏi vào lòng. Không phải lỗi gõ sai một con số, hay quên một công thức. Đây là một sự nhầm lẫn về nhận thức, như thể đầu óc tôi, trong một khoảnh khắc mệt mỏi cùng cực, đã lẫn lộn cả những điều cơ bản nhất.

Đứa bạn đi cạnh hỏi tôi làm bài ổn không, tôi gật đầu qua loa, không kể chuyện viết nhầm tên môn, sợ nói ra sẽ khiến bản thân càng thêm lo lắng. Tôi gấp tờ đề thi lại, cất vào cặp, cố gạt bỏ cảm giác lo lắng đó sang một bên, tự nhủ chỉ là do thiếu ngủ, ai cũng có lúc lơ đãng như vậy. Nhưng khi bước ra khỏi cổng trường, ánh nắng chiều chói chang khiến đầu tôi đau nhói một cái, tôi phải đứng lại một lúc, tựa vào cột cổng, chờ cơn choáng nhẹ qua đi trước khi tiếp tục đi bộ ra trạm xe buýt.

Tôi không biết, và cũng chưa dám cho phép mình nghĩ tới, liệu cái cảm giác mệt mỏi chồng chất này có liên quan gì tới câu chuyện tôi đang tìm hiểu hay không. Tôi chỉ biết, cơ thể mình đang gửi đi những tín hiệu mà tôi vẫn đang cố tình phớt lờ, giống như cách tôi vẫn đang phớt lờ câu hỏi lớn hơn đang chờ đợi câu trả lời phía sau tất cả những mảnh ghép rời rạc mình đã thu thập được.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →