🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng trọ Huy vẫn quen thuộc như lần trước, chiếc quạt đứng ở góc phòng chạy rè rè, ánh đèn bàn duy nhất chiếu sáng khoảng không gian nhỏ hẹp. Lần này, cả hai chúng tôi ngồi cạnh nhau tự nhiên hơn hẳn, không còn sự ngập ngừng của buổi gặp đầu tiên.

Huy pha cho tôi một ly trà đá từ bình nước lớn kê góc phòng, đẩy tới trước mặt tôi trước khi ngồi xuống bên chiếc laptop. "Tao lọc kỹ hơn lần trước rồi." Anh gõ bàn phím, mở ra một bảng dữ liệu chi tiết hơn nhiều so với lần đầu. "Lần này tao coi được cả log đăng nhập hệ thống, không chỉ giờ vào ra ca."

Tôi kéo ghế lại gần, nhìn màn hình. Đây là một bảng khác, ghi chi tiết từng lần tài khoản T.G.B đăng nhập vào hệ thống quản lý cửa hàng, thời gian quét mã vạch cuối cùng, thời gian mở khoá tủ lạnh, những thao tác nhỏ nhặt trong công việc hằng ngày.

"Mày coi cái này." Huy chỉ vào một cột, giọng trầm hẳn xuống. "Mọi lần T.G.B nghỉ, kiểu nghỉ phép hay đổi ca tạm thời, đều có một khoảng log thưa dần trước đó vài ngày, kiểu như báo trước. Nhưng lần cuối cùng này thì khác hẳn."

Tôi nhìn theo ngón tay Huy, dò tới dòng dữ liệu cuối cùng của tài khoản đó. Log hoạt động dày đặc, đều đặn, không có dấu hiệu suy giảm nào, cho tới một thời điểm cụ thể.

"1 giờ 52 phút sáng." Tôi đọc to, giọng khẽ run. "Đây là lần cuối cùng có log hoạt động?"

"Ừ." Huy gật đầu, gương mặt căng thẳng. "Sau mốc đó, không còn một dòng log nào nữa. Không phải kiểu giảm dần rồi dừng hẳn như người ta nghỉ việc từ từ. Là dừng đột ngột, ngay giữa một ca đang làm việc."

Tôi im lặng, mắt dán chặt vào con số đó. Một giờ năm mươi hai phút sáng, giữa ca thứ Năm, đúng khung giờ tôi vẫn đang làm việc mỗi tuần, đúng không gian tôi vẫn đứng quét mã vạch mỗi đêm.

"Vậy là đêm đó, ở đây..." Tôi bỏ lửng câu nói, không dám hoàn thành nó.

"...đã có chuyện gì." Huy tiếp lời, giọng cũng khẽ đi, như thể chính anh cũng không muốn nói to câu đó ra thành hiện thực. "Tao không biết chuyện gì, log không ghi lại được cảm xúc hay sự kiện, chỉ ghi lại thao tác. Nhưng một người đang làm việc bình thường, đột ngột không còn thao tác gì nữa, giữa đêm, không một dòng log giải thích..."

Anh không nói hết câu, chỉ lắc đầu, ngả người ra sau ghế, tay xoa mặt mệt mỏi.

Cả hai chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu, không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng quạt chạy rè rè và tiếng xe cộ vọng lại yếu ớt từ ngoài đường. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, vào con số 1:52 đó, cảm giác như đang nhìn vào một hố đen nuốt chửng mọi lời giải thích hợp lý mà tôi từng cố gắng bám víu.

Tôi nghĩ tới cuộc gọi nhầm của người đàn ông lạ tuần trước, tới cái tên Bảo được gọi lên trong hy vọng lẫn hoảng loạn. Tôi nghĩ tới chữ ký trong sổ giấy dừng lại đột ngột giữa chừng. Tất cả những mảnh ghép đó, giờ cộng thêm con số 1:52 này, đang dần khép lại thành một bức tranh mà tôi không còn cách nào phủ nhận được nữa.

Tôi cầm ly trà đá lên uống một ngụm, tay vẫn còn hơi run, cố lấy lại chút bình tĩnh trước khi nói tiếp. "Còn cách nào tra thêm được không, kiểu... xem hôm đó có báo gì bất thường không, sự cố gì đó?"

"Tao thử rồi, nhưng phần đó không nằm trong quyền truy cập của tao." Huy lắc đầu. "Log tao xem được chỉ là thao tác vận hành, không có phần ghi chú sự cố hay báo cáo nội bộ. Cái đó chắc phải hỏi quản lý mới biết."

"Cảm ơn mày, Huy." Tôi nói khẽ, giọng nghẹn lại. "Thiệt tình, tao không biết phải làm gì với thông tin này nữa."

"Từ từ đã." Huy đặt tay lên vai tôi một cách nhẹ nhàng, không nói thêm gì, chỉ để bàn tay ở đó một lúc như một cách an ủi không lời. Ngoài cửa sổ, đêm đã khuya, vài ô cửa sổ đối diện vẫn còn sáng đèn, ánh sáng yếu ớt hắt vào căn phòng nhỏ nơi hai chúng tôi ngồi lặng giữa một sự thật vừa mới hé lộ, còn quá lớn để có thể gọi tên trọn vẹn ngay lúc này.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →