Sáng thứ Bảy, nắng vàng rải đều trên khoảng sân trước nhà, ba tôi bày đồ nghề sửa xe ra hiên như mọi cuối tuần, nhưng hôm nay ông gọi tôi ra phụ, nói đã tới lúc dạy tôi vá săm cho biết, "con gái lớn rồi, biết tự lo được cái xe của mình thì tốt hơn."
Tôi ngồi xổm cạnh ông, nhìn ông tháo bánh xe đạp cũ ra khỏi khung, tay ông dù có phần cứng và chai sạn vẫn thao tác thuần thục, chính xác từng động tác một, như thể cơ thể vẫn còn nhớ những gì đôi tay từng làm suốt hai mươi năm với nghề cũ, chỉ là giờ chuyển sang một công việc nhẹ nhàng hơn. Chiếc xe đạp hôm nay là của thằng nhỏ hàng xóm, mang qua nhờ vá giúp buổi sáng, ba tôi nhận sửa không lấy tiền, chỉ cười bảo "con nít đi học, lấy tiền chi cho mệt".
Khoảng sân trước nhà không rộng, đủ kê một cái bàn gỗ nhỏ bày đồ nghề, vài chiếc ghế nhựa, và một giá để xe đơn giản ba tôi tự đóng lấy từ mấy thanh sắt cũ. Nắng sáng chiếu xuyên qua tán cây bàng trồng ở đầu hẻm, đổ những vệt sáng loang lổ lên nền xi măng, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi cà phê từ quán cóc đầu ngõ.
"Đây, con lấy cái này ấn vào chỗ thủng, tìm chỗ bọt khí nổi lên là ra chỗ rò." Ông nhúng bánh xe vào chậu nước, chỉ tôi cách quan sát bong bóng khí nhỏ li ti nổi lên từ một điểm trên mặt săm.
Tôi làm theo, tay lóng ngóng, đánh dấu sai chỗ hai lần trước khi tìm đúng vị trí. Ba tôi không la mắng, chỉ kiên nhẫn chỉ lại, giọng đều đều, ấm áp theo cách riêng của ông, một người vốn ít nói trong nhà nhưng lại kiên nhẫn lạ thường khi hướng dẫn việc gì đó bằng tay.
"Chà nhám chỗ này trước đã, không chà kỹ keo không dính đâu." Ông đưa tôi miếng giấy nhám nhỏ, xem tôi thao tác, thỉnh thoảng chỉnh lại góc tay tôi cầm cho đúng.
Tôi vừa làm vừa trò chuyện với ba về những chuyện vặt vãnh, chuyện hàng xóm, chuyện giá xăng tăng gần đây khiến khách sửa xe đạp lại đông hơn vì người ta chuyển từ xe máy sang đi xe đạp cho tiết kiệm. Không khí nhẹ nhàng, ấm áp, khác hẳn cảm giác căng thẳng tôi vẫn mang theo suốt những đêm làm ca thứ Năm.
Chúng tôi dán xong miếng vá, bơm thử bánh xe, cả hai cùng cười khi thấy nó căng tròn trở lại, không còn xì hơi nữa. Ba tôi vỗ nhẹ vào bánh xe, gật gù hài lòng như một người thợ vừa hoàn thành xong một công trình lớn, dù đây chỉ là một việc vặt nhỏ nhoi.
"Giờ con tự vá được rồi đó, sau này lỡ xe hư dọc đường cũng biết cách xử lý tạm." Ông đứng dậy, lau tay vào miếng giẻ cũ, nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt có gì đó trầm ngâm khác hẳn vẻ vui vẻ vừa rồi.
"Dạo này con hay thức khuya hơn trước đó." Ông nói, giọng nhẹ nhàng, không phải một câu hỏi, mà giống một lời nhận xét đơn thuần, như thể ông chỉ đang nói ra một điều mình quan sát được, không có ý ép tôi phải giải thích.
Tôi khựng lại một giây, không biết nên trả lời sao. "Dạ, ca thứ Năm hơi cực hơn ca thường một chút, con đang cố quen dần."
Ba gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, chỉ nhìn tôi thêm một lúc rồi cúi xuống thu dọn đồ nghề, xếp gọn lại từng món vào hộp như thói quen cẩn thận vốn có. Tôi biết, ông không hỏi thêm không phải vì không để ý, mà vì ông là kiểu người chọn cách chờ đợi, tin rằng khi nào tôi sẵn sàng, tôi sẽ tự nói ra.
Điều đó, không hiểu sao, khiến tôi vừa thấy nhẹ nhõm vì không bị dồn ép, vừa thấy áy náy hơn vì biết mình đang giấu ông nhiều hơn những gì ông tưởng. Tôi nhìn ông dọn đồ, lòng dấy lên một cảm giác biết ơn lẫn tội lỗi khó gọi tên, giống như cảm giác tôi vẫn mang theo mỗi lần đọc lại trang sổ tay cũ ông viết dở năm 2019, chưa từng dám hỏi ông thêm một lời nào về ngày hôm đó.
Buổi sáng cuối tuần trôi qua êm đềm như vậy, một khoảng lặng hiếm hoi giữa những đêm dài đầy bí ẩn, nhưng câu nói của ba vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi suốt cả ngày hôm đó, như một lời nhắc nhở rằng dù tôi có cố giấu kỹ tới đâu, những người thân yêu nhất vẫn luôn nhìn thấy nhiều hơn tôi tưởng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →