Con hẻm nhỏ ở Thủ Đức vẫn quen thuộc như lần đầu tôi tới, nhưng lần này tôi không tới một mình, cô Hạnh đi cùng tôi, cả hai đã chuẩn bị kỹ càng cho cuộc trò chuyện quan trọng này suốt mấy ngày qua, cân nhắc từng câu chữ để không khiến bà Sáu bị sốc quá đột ngột.
Bà ra mở cửa, nhận ra tôi ngay, nụ cười ấm áp quen thuộc nở trên môi, nhưng khi thấy có thêm cô Hạnh đi cùng với vẻ mặt nghiêm túc, bà thoáng khựng lại, linh cảm có điều gì đó quan trọng sắp được nói ra.
"Vào nhà đi hai đứa." Bà nói, giọng vẫn niềm nở nhưng có phần dè dặt hơn lần trước.
Nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu một vệt sáng ấm lên nền gạch cũ, khác hẳn không khí u ám tôi từng tưởng tượng cho cuộc gặp quan trọng này. Chúng tôi ngồi xuống trong phòng khách nhỏ, bàn thờ Bảo vẫn ở đó, khói nhang thoang thoảng như mọi lần. Cô Hạnh mở lời trước, giọng nhẹ nhàng, từ tốn, giải thích rõ vai trò của mình, rồi dần dần dẫn dắt vào câu chuyện chính.
Tôi kể lại toàn bộ sự thật, từ việc mình nhận ca thứ Năm, tới những gì đã tìm hiểu được về đêm Bảo mất, về việc cậu đã chạy ba công việc cùng lúc để có tiền lo cho mẹ, về việc chi nhánh đã không khai báo đúng quy định, về khoản trợ cấp bà vẫn nhận hằng tháng không phải là lòng tốt của bạn bè mà là một cách che giấu trách nhiệm.
Bà Sáu ngồi lặng, hai tay siết chặt vạt áo, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng bà không ngắt lời, chỉ lắng nghe cho tới khi tôi kể xong.
"Vậy là... thằng Bảo nó mất vì làm việc quá sức thật hả con?" Bà hỏi, giọng nghẹn ngào. "Cô cứ nghĩ nó đột quỵ tự nhiên, không ngờ..."
"Con xin lỗi cô, vì đã khiến cô phải nghe lại chuyện đau lòng này." Tôi nói, giọng cũng nghẹn theo. "Nhưng con nghĩ cô xứng đáng biết sự thật, và xứng đáng được nhận đúng những gì cô đáng được hưởng theo pháp luật."
Bà lau nước mắt, hít một hơi dài, rồi bất ngờ mỉm cười, một nụ cười vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm khó tả. "Cô cảm ơn con, Thư à. Bao nhiêu năm nay cô cứ áy náy hoài, không hiểu sao thằng Bảo lại ra đi đột ngột như vậy, cứ tự trách mình không chăm sóc nó đủ tốt. Giờ biết được sự thật, dù đau, nhưng cô thấy lòng nhẹ hơn nhiều."
Bà đứng dậy, đi tới bàn thờ, cầm lên một tấm ảnh nhỏ đặt cạnh bát nhang, mang lại đưa cho tôi xem. Đó là một tấm ảnh chụp từ xa, hơi mờ, một chàng trai trẻ đội mũ lưỡi trai xanh navy đứng cạnh chiếc xe máy cũ, gương mặt không rõ nét vì khoảng cách chụp quá xa.
"Đây là tấm cuối cùng cô còn giữ được, nó chụp hồi đi làm thêm ở đâu đó, gửi về khoe cô có xe mới mượn được của bạn." Bà nói, giọng đầy hoài niệm. "Nó hay nói với cô, ráng thêm chút nữa, học xong có việc ổn định rồi, con sẽ đưa má đi chữa bệnh đàng hoàng, không phải lo tiền nong gì nữa."
Tôi cầm tấm ảnh bằng hai tay, cúi đầu, mắt đỏ hoe, không dám nhìn kỹ vào gương mặt mờ nhoè trong ảnh, chỉ cảm nhận được sức nặng của một ước mơ dang dở mà cậu chưa kịp hoàn thành.
"Cảm ơn con đã không để nó chìm vào quên lãng." Bà Sáu nói, nắm chặt tay tôi, giọng run run nhưng đầy chân thành. "Con làm được điều mà cô, một người mẹ, cũng không biết phải làm sao để đòi lại cho con mình."
Tôi siết chặt tay bà, không nói được lời nào thêm, chỉ để những giọt nước mắt của cả hai chúng tôi hoà vào nhau trong khoảnh khắc lặng lẽ đó, giữa căn phòng nhỏ nơi khói nhang vẫn còn vương vấn trong không khí chiều muộn.
Trước khi ra về, cô Hạnh trao đổi thêm với bà Sáu về các bước tiếp theo trong quá trình xác minh của Sở Lao động, dặn dò bà giữ liên lạc khi cần thêm giấy tờ. Bà tiễn chúng tôi ra tận đầu hẻm, đứng nhìn theo cho tới khi bóng chúng tôi khuất hẳn, tay vẫn còn vẫy nhẹ, một hình ảnh khiến tôi mang theo suốt cả quãng đường về, lòng vừa nặng trĩu vừa nhẹ nhõm cùng lúc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →