Trụ sở Sở Lao động – Thương binh và Xã hội nằm trên một con đường lớn, toà nhà hành chính giản dị khác hẳn vẻ hào nhoáng của văn phòng CaNhanh. Sáng hôm đó, tôi và cô Hạnh có mặt từ sớm, mang theo toàn bộ tập hồ sơ bằng chứng đã được sắp xếp cẩn thận, đại diện công ty CaNhanh cũng có mặt theo đúng cam kết của ông Vinh, cùng cung cấp thêm dữ liệu hệ thống liên quan.
Vài người dân khác cũng đang ngồi chờ tới lượt mình, một người đàn ông lớn tuổi tay cầm tập hồ sơ dày cộp, một phụ nữ trẻ bế theo đứa con nhỏ đang ngủ gà ngủ gật trên vai. Chúng tôi ngồi chờ ở sảnh tiếp nhận, bàn ghế công sở đơn giản, mùi giấy tờ và mực in phảng phất trong không khí. Tôi ôm chặt tập hồ sơ trong lòng, tim đập nhanh nhưng không còn cảm giác sợ hãi mơ hồ như những ngày đầu nữa, thay vào đó là một sự quyết tâm bình tĩnh.
Tới lượt mình, chúng tôi được mời vào một phòng làm việc nhỏ, một cán bộ tiếp nhận hồ sơ ngồi sau bàn, nghe cô Hạnh trình bày tóm tắt vụ việc, sau đó xem xét kỹ từng tài liệu tôi đưa ra: tờ đơn xin việc cũ với ô trống "Ngày nghỉ việc", cuốn sổ tay ghi lịch trình ba app cùng lúc, bản sao dữ liệu hệ thống về khoảng trống log lúc một giờ năm mươi hai phút sáng, và văn bản xác nhận từ phía công ty CaNhanh.
"Chúng tôi sẽ tiếp nhận và lập đoàn xác minh vụ việc này." Vị cán bộ nói, giọng nghiêm túc, ghi chép cẩn thận vào biên bản tiếp nhận. "Dựa trên những gì các bạn cung cấp, đây có đủ căn cứ ban đầu để tiến hành điều tra chính thức."
Vị cán bộ giải thích thêm, đoàn xác minh sẽ làm việc trực tiếp với chi nhánh, với công ty CaNhanh, và nếu cần thiết sẽ liên hệ lại với gia đình bà Sáu để hoàn tất thủ tục xác nhận chế độ tai nạn lao động theo đúng quy định. Cô Hạnh hỏi thêm vài câu về thời hạn dự kiến, ghi chép cẩn thận từng câu trả lời vào cuốn sổ mang theo. Tôi ký tên vào đơn phản ánh, tay không còn run như tôi tưởng tượng trước đó, nét chữ vững vàng, chắc chắn. Cô Hạnh đặt tay lên vai tôi, khẽ gật đầu động viên khi tôi đặt bút xuống dòng ký tên cuối cùng.
Bước ra khỏi trụ sở, ánh nắng buổi sáng chiếu thẳng vào mặt tôi, ấm áp và rực rỡ hơn hẳn những gì tôi cảm nhận được suốt nhiều tuần căng thẳng vừa qua. Tôi đứng lại một lúc trên bậc thềm, nhìn lên bầu trời trong xanh, cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đeo mang suốt hơn hai tháng trời.
"Bảo ơi." Tôi thì thầm, không cần nhìn quanh xem có ai nghe thấy hay không, giọng nói khẽ nhưng chắc chắn hơn bất kỳ lần nào trước đó. "Tối nay tao xong việc của mày rồi. Lần này xong thiệt."
Tôi đứng lặng một lúc, để câu nói đó lắng xuống trong lòng, cảm giác như đang khép lại một vòng lặp đã kéo dài quá lâu, không chỉ cho Bảo, mà còn cho chính bản thân tôi.
Cô Hạnh vỗ nhẹ vai tôi, ra hiệu đã tới lúc về. Chúng tôi bước ra bãi gửi xe, tôi lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn từ gia đình đang hỏi thăm kết quả, ngón tay lướt qua để mở app CaNhanh theo thói quen, kiểm tra lịch ca làm việc tuần này.
Tôi lướt xuống mục ca thứ Năm quen thuộc, chuẩn bị tinh thần cho một ghi chú bàn giao mới như mọi tuần trước đó.
Ô ghi chú hiện lên trống trơn.
Không một dòng chữ nào, không một việc dở dang nào được liệt kê, khác hẳn hoàn toàn với mọi tuần trước đó kể từ ngày tôi nhận ca này. Tôi nhìn khoảng trống đó thật lâu, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa khó tin xen lẫn trong lòng, chưa dám khẳng định điều gì, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng đây là lần đầu tiên, sau tất cả, mọi thứ dường như đang bắt đầu trở nên khác đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →