🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi chạm vào nút nghe, giọng thư ký lịch sự vang lên đầu dây bên kia, mời tôi và cô Hạnh tới văn phòng công ty vào sáng hôm sau để nghe phản hồi chính thức. Đêm đó tôi gần như không ngủ được, nằm trằn trọc tưởng tượng đủ mọi kịch bản có thể xảy ra.

Trời sáng hôm đó trong xanh hiếm hoi, không một gợn mây, khác hẳn tâm trạng ngổn ngang trong lòng tôi suốt đêm qua. Sáng hôm sau, tôi và cô Hạnh có mặt tại phòng họp quen thuộc trên tầng mười lăm, lần này ông Vinh đã chờ sẵn, cùng với một tập tài liệu dày đặt trên bàn. Ông đứng dậy khi chúng tôi bước vào, gương mặt nghiêm túc nhưng không còn vẻ căng thẳng phòng thủ như lần gặp trước.

"Cảm ơn hai người đã kiên nhẫn chờ đợi." Ông mở lời, mời chúng tôi ngồi xuống. "Tôi đã suy nghĩ kỹ, tham vấn pháp lý, và đưa ra một số quyết định."

Ông mở tập tài liệu, trình bày từng điểm một cách rõ ràng. "Thứ nhất, công ty sẽ cùng em Thư khai báo chính thức vụ việc của Trần Gia Bảo với Thanh tra Sở Lao động – Thương binh và Xã hội, cung cấp đầy đủ hồ sơ và hợp tác toàn bộ quá trình điều tra."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đây chính xác là điều tôi mong đợi nhất.

"Thứ hai," ông tiếp tục, chỉ vào một trang khác, "chúng tôi sẽ thay đổi hoàn toàn cách tính bảng xếp hạng 'nhân viên chăm chỉ nhất tháng', bỏ hẳn cơ chế này, thay bằng một hệ thống cảnh báo tự động khi phát hiện một tài khoản có dấu hiệu đăng nhập trùng khung giờ với các nền tảng gig khác mà hệ thống có thể nhận diện được, để cảnh báo sớm cho cả người lao động lẫn bộ phận nhân sự."

Cô Hạnh gật đầu, ghi chép lại cẩn thận. "Đây là một bước tiến quan trọng đó ông Vinh. Còn về phía anh Trọng và trách nhiệm của chi nhánh thì sao ạ?"

Gương mặt ông Vinh trầm xuống. "Anh Trọng sẽ phải chịu trách nhiệm theo đúng quy trình nội bộ và pháp luật, việc này tôi không thể can thiệp thay đổi. Nhưng tôi cũng nhận một phần trách nhiệm về mình, vì hệ thống tôi xây dựng đã tạo ra một môi trường mà những chuyện như vậy có thể xảy ra mà không ai kịp nhận ra."

Tôi lắng nghe, cảm thấy nhẹ nhõm vì những gì ông vừa cam kết, nhưng vẫn còn một điều chưa yên tâm, buột miệng hỏi thẳng. "Vậy còn việc công khai xin lỗi trước truyền thông thì sao ạ? Để mọi người biết chuyện gì đã thật sự xảy ra?"

Ông Vinh im lặng một lúc, rồi lắc đầu nhẹ. "Về việc đó, tôi xin phép chưa thể đồng ý ngay bây giờ. Công ty đang trong giai đoạn gọi vốn quan trọng, một khủng hoảng truyền thông lúc này có thể ảnh hưởng tới hàng nghìn người đang phụ thuộc vào công việc từ nền tảng này. Tôi sẽ xử lý vụ việc đúng theo pháp luật, đảm bảo quyền lợi cho gia đình em Bảo, nhưng chưa thể công khai rộng rãi ngay lúc này."

Tôi cảm thấy một sự thất vọng dâng lên, dù đã lường trước phần nào khả năng này. Đây không phải là một chiến thắng trọn vẹn như tôi từng mong đợi, mà là một kết quả nửa vời, vừa có phần đúng đắn vừa có phần chưa thoả đáng.

Rời khỏi toà nhà, tôi bước đi bên cạnh cô Hạnh trong im lặng, ánh nắng buổi sáng chiếu chói chang xuống con đường tấp nập người qua lại.

"Cô nghĩ vậy có đủ không ạ?" Tôi hỏi, giọng còn nhiều băn khoăn.

"Không đủ hoàn toàn, nhưng là một bước tiến thật sự." Cô Hạnh đáp, giọng điềm tĩnh. "Công lý đôi khi không tới trọn vẹn cùng một lúc, Thư à. Nhưng mỗi bước tiến, dù nhỏ, cũng đáng để mình tiếp tục bước tới."

Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ấm ức, nhưng cũng hiểu rằng mình không thể dừng lại ở đây, vẫn còn một bước quan trọng nhất phía trước đang chờ đợi.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →