Một tuần chờ đợi trôi qua chậm chạp lạ thường, mỗi ngày trôi qua đều giống như kéo dài gấp đôi bình thường. Tôi cố gắng duy trì nhịp sống thường ngày, đi học, làm ca thứ Năm, phụ mẹ dọn hàng, nhưng đầu óc lúc nào cũng lởn vởn câu hỏi liệu ông Vinh sẽ phản hồi thế nào, liệu công ty có chọn cách xử lý êm thấm như anh Trọng đã từng làm với mẹ Bảo hai năm trước hay không.
Tối nào tôi cũng ngồi trong phòng, nhìn điện thoại đặt trên bàn học, tự hỏi khi nào cuộc gọi hay tin nhắn phản hồi sẽ tới. Có những đêm tôi mơ thấy mình đang đứng giữa một căn phòng họp lớn, mọi người xung quanh đều quay lưng lại với mình, không ai chịu lắng nghe, rồi giật mình tỉnh giấc giữa đêm, tim đập nhanh.
Trường học vẫn diễn ra bình thường, bài vở vẫn dồn dập, nhưng tôi cảm thấy mọi thứ như đang trôi qua trong một lớp sương mờ, tâm trí luôn hướng về chiếc điện thoại trong túi áo. Gia đình tôi cố gắng giữ không khí bình thường nhất có thể để tôi bớt căng thẳng. Mẹ nấu những món tôi thích, ba kể chuyện vui về khách sửa xe trong xóm, bà ngoại thỉnh thoảng lại nhắc tới chuyện tâm linh nào đó để pha trò, dù đôi khi những câu chuyện đó khiến tôi càng thêm suy nghĩ.
"Con đừng lo quá." Mẹ nói trong một bữa cơm tối, nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. "Dù kết quả thế nào, con cũng đã làm hết sức mình rồi. Vậy là đủ để tự hào về bản thân."
Tôi gật đầu, cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn không ngừng lo lắng. Tôi vẫn tiếp tục làm ca thứ Năm bình thường trong lúc chờ đợi, việc dở dang mỗi tuần vẫn xuất hiện đều đặn, tuy có phần nhẹ nhàng hơn so với những tuần trước, như thể chính cái cơ chế bí ẩn đó cũng đang dần lắng xuống theo nhịp chờ đợi chung của mọi người.
Huy vẫn đồng hành cùng tôi trong những ca làm việc đó, dù không còn cần thiết phải bàn giao trực tiếp như trước, anh vẫn thường ghé qua vào cuối ca ngày của mình, ngồi lại trò chuyện một lúc trước khi tôi bắt đầu ca đêm, như một cách âm thầm động viên tôi không cảm thấy cô đơn.
"Tài khoản của mày sao rồi?" Tôi hỏi trong một lần Huy ghé qua, vẫn còn áy náy về chuyện đã xảy ra tuần trước.
"Vẫn đang xem xét, chưa có quyết định gì." Huy đáp, giọng nhẹ nhàng như đã quen với sự bất định này. "Chắc cũng đang chờ giống mày thôi, chờ xem ông Vinh quyết định thế nào."
Chúng tôi cùng cười, một nụ cười có phần gượng gạo nhưng vẫn mang lại chút nhẹ nhõm giữa những ngày căng thẳng. Có lúc anh còn tranh thủ dạy tôi vài mẹo nhỏ trong việc kiểm kho nhanh hơn, kể những câu chuyện vui về khách hàng kỳ lạ ghé cửa hàng, chỉ để tôi bớt phải nghĩ ngợi trong lúc chờ đợi.
Đúng ngày thứ bảy kể từ buổi gặp ở văn phòng CaNhanh, tôi đang ngồi ôn bài trong phòng, ánh đèn bàn chiếu sáng chồng sách vở trước mặt, thì điện thoại đột nhiên đổ chuông, âm thanh vang lên đột ngột giữa sự yên tĩnh của căn phòng khiến tôi giật mình.
Tôi nhìn màn hình, một số lạ hiện lên, kèm theo dòng chữ nhận diện cuộc gọi tự động của điện thoại: "Có thể là: Văn phòng CaNhanh."
Tim tôi đập thình thịch, ngón tay run run đưa lên màn hình, chuẩn bị chạm vào nút nghe, cảm giác cả tuần chờ đợi dồn nén lại thành một khoảnh khắc căng thẳng tột độ ngay lúc này. Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại một giây như thể đang chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó rất lớn, rồi mới đủ can đảm chạm ngón tay vào màn hình, đưa điện thoại lên tai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →