🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Toà nhà văn phòng CaNhanh nằm ở trung tâm quận 1, cao hơn hai mươi tầng, sảnh chính lát đá hoa cương bóng loáng, logo công ty gắn nổi bật trên bức tường kính lớn. Tôi và cô Hạnh đứng chờ ở khu vực lễ tân, cảm giác nhỏ bé lạ thường giữa không gian sang trọng hoàn toàn khác biệt với những đêm đứng sau quầy thu ngân ở TiệmSáng Nguyễn Xí.

Nhờ sự can thiệp của cô Hạnh, người quen biết một cựu đồng nghiệp hiện làm ở bộ phận pháp chế của công ty, chúng tôi mới có được cuộc hẹn trực tiếp với ông Phạm Anh Vinh, người sáng lập kiêm CEO của CaNhanh.

Một nhân viên lễ tân mặc đồng phục chỉnh tề dẫn chúng tôi qua dãy hành lang trải thảm êm, hai bên tường treo những tấm ảnh chụp các sự kiện công ty, hình ảnh những nhân viên gig trẻ tuổi cười tươi trong đồng phục các đối tác khác nhau. Chúng tôi được dẫn vào một phòng họp nhỏ trên tầng mười lăm, tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố phía dưới. Ông Vinh bước vào, dáng người trung niên, gương mặt cương nghị nhưng có nét mệt mỏi của một người điều hành doanh nghiệp bận rộn, bắt tay chúng tôi lịch sự trước khi ngồi xuống.

"Cô Hạnh nói với tôi có chuyện quan trọng cần trình bày." Ông mở lời, giọng điềm đạm. "Tôi đang nghe đây."

Tôi hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày toàn bộ câu chuyện, từ cái ca thứ Năm không ai giữ được lâu, tới cuốn sổ tay của Trần Gia Bảo, tới ô trống trên hồ sơ nhân sự, tới cuộc đối chất với anh Trọng. Tôi đặt từng món bằng chứng lên bàn kính theo thứ tự, giọng nói dần vững vàng hơn khi tôi tiến gần tới phần kết luận.

Ông Vinh nghe hết, không ngắt lời một lần nào, gương mặt dần chuyển từ vẻ điềm tĩnh ban đầu sang sự sững sờ rõ rệt khi tôi kể tới đoạn Bảo mất trong lúc đang chạy ba app cùng lúc, rồi sang một vẻ căng thẳng, phòng thủ khi tôi nhắc tới bảng xếp hạng "nhân viên chăm chỉ nhất tháng" và cơ chế tính điểm không cộng dồn giờ làm từ nền tảng khác.

"Tôi... tôi không hề biết chuyện này." Ông nói, giọng có phần run, đứng dậy bước tới cửa sổ, nhìn xuống thành phố phía dưới một lúc lâu trước khi quay lại. "Anh xây dựng cái app này với mục đích để không đứa sinh viên nào phải đi năn nỉ xin việc như anh từng phải làm hồi trước, khi còn nghèo khó, chạy đủ thứ nghề để có tiền đi học."

"Nhưng em nói đúng một chỗ, và anh ghét phải nghe nó đúng." Ông tiếp tục, giọng trầm xuống, có phần tự trách. "Anh nhìn tỷ lệ giữ chân người làm theo từng ca, coi đó là chỉ số vận hành, cố gắng cải thiện nó bằng cách tăng lương cho những ca khó tuyển. Nhưng anh chưa bao giờ nhìn tổng số giờ một con người thật sự làm việc trên toàn hệ thống. Đó là một lỗ hổng lớn, và nó đã trực tiếp góp phần gây ra chuyện này."

Cô Hạnh lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng. "Ông Vinh, chúng tôi không tới đây để buộc tội ông. Chúng tôi cần biết công ty sẽ làm gì với thông tin này, và gia đình nạn nhân cần được đối xử đúng với những gì họ đáng được hưởng."

Ông Vinh ngồi xuống lại, hai tay đan vào nhau, im lặng suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời.

"Tôi cần thời gian để xem xét kỹ mọi khía cạnh, tham vấn pháp lý, và chuẩn bị phương án xử lý phù hợp." Ông nói, giọng thận trọng. "Tôi hứa sẽ phản hồi trong vòng một tuần, với một phương án cụ thể, không phải chỉ là lời xin lỗi suông."

Tôi nhìn ông, không hoàn toàn hài lòng với câu trả lời chưa có gì chắc chắn này, nhưng cũng nhận ra đây không phải một sự né tránh hoàn toàn như tôi từng lo sợ. Chúng tôi rời khỏi toà nhà khi trời đã nhá nhem tối, ánh đèn thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ phía dưới, mang theo một tâm trạng vừa hy vọng vừa thấp thỏm cho những gì sắp tới.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →