🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê nhỏ gần trường, buổi tối sau vụ đối chất với anh Trọng, tôi và Huy ngồi ở một góc bàn khuất, ánh đèn vàng ấm áp toả xuống hai ly cà phê sữa đá còn nguyên chưa uống. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt góc quán, thỉnh thoảng có tiếng cười nói của nhóm sinh viên bàn bên cạnh vọng qua. Cả hai chúng tôi đều im lặng một lúc, để những gì vừa xảy ra ban chiều lắng xuống.

"Mày ổn không?" Tôi hỏi, nhìn Huy với vẻ áy náy. "Xin lỗi vì kéo mày vào chuyện này, để anh Trọng đe doạ vậy."

Huy khuấy ly cà phê, cười nhẹ, cố gắng làm không khí bớt nặng nề. "Ổn mà, tao đâu có làm gì sai. Tao chỉ đi cùng mày bàn giao báo cáo thôi, có tội tình gì đâu."

"Nhưng lỡ anh ấy thật sự làm gì đó với tài khoản của mày thì sao?"

"Thì tao mất một công việc làm thêm thôi, không phải chuyện gì quá to tát." Huy nhún vai, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cho thấy anh cũng không hoàn toàn thoải mái như lời nói. "Tao tin việc này đáng để làm, Thư à. Nếu phải đánh đổi một chút rủi ro để giúp một gia đình biết được sự thật, tao thấy xứng đáng."

Tôi nhìn Huy, lòng dâng lên một sự biết ơn sâu sắc, xen lẫn cảm giác tội lỗi vì đã kéo anh vào một tình huống có thể ảnh hưởng tới chính cuộc sống của anh. "Cảm ơn mày, thiệt tình. Tao không biết làm sao để đền đáp hết được."

"Không cần đền đáp gì đâu." Huy cười, tai hơi đỏ, cúi xuống nhìn ly cà phê tránh ánh mắt tôi. "Coi như... tao muốn giúp mày thôi."

Chúng tôi ngồi trò chuyện thêm một lúc, cố gắng nói về những chuyện nhẹ nhàng khác để xua tan không khí căng thẳng còn sót lại, về bài tập nhóm, về kỳ thi sắp tới, về một bộ phim mới ra rạp cả hai đều muốn xem.

Giữa lúc không khí đang dần thoải mái trở lại, điện thoại Huy bỗng rung lên trên bàn. Anh cầm lên xem, gương mặt thoáng sững lại.

"Cái gì vậy?" Tôi hỏi, nhận ra sự thay đổi trên gương mặt anh.

Huy xoay điện thoại cho tôi xem, một thông báo từ hệ thống nhân sự nội bộ CaNhanh hiện trên màn hình.

"Tài khoản của bạn đang được xem xét do có báo cáo bất thường về hành vi vi phạm quy định nội bộ. Vui lòng liên hệ bộ phận nhân sự để biết thêm chi tiết."

Cả hai chúng tôi nhìn nhau, im lặng một lúc. Đây chính là điều anh Trọng đã ngầm đe doạ, và giờ nó đã thành hiện thực, dù mới chỉ ở mức "đang xem xét" chứ chưa phải quyết định cuối cùng.

"Mày có sao không?" Tôi hỏi, giọng lo lắng thật sự.

"Không sao, để tao xem đã." Huy trả lời, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng tay anh siết chặt chiếc điện thoại hơn mức bình thường. "Chắc chỉ là hình thức thôi, tao không làm gì sai cả."

Tôi nhìn anh, lòng đầy lo lắng và một chút hoang mang. Đây mới chỉ là bước đầu tiên trong hành trình đối mặt trực tiếp với hệ thống, và đã có hậu quả xảy ra ngay lập tức, dù nhỏ, nhưng đủ để cả hai chúng tôi hiểu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng như những gì chúng tôi từng hình dung.

"Mai tao gọi lên bộ phận nhân sự hỏi cho rõ." Huy nói, cố lấy giọng bình thường trở lại, đẩy ly cà phê về phía tôi. "Uống đi, để lâu tan đá hết ngọt bây giờ. Mình lo trước cũng chẳng giải quyết được gì, để mai tính tiếp."

Tôi gật đầu, cầm ly cà phê lên uống một ngụm, vị ngọt béo quen thuộc giúp tôi phần nào bình tĩnh lại. Cả hai chúng tôi ngồi thêm một lúc, không nói nhiều, chỉ để sự hiện diện của nhau là đủ để xoa dịu những lo lắng còn vương vấn sau một ngày dài đầy căng thẳng.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →