🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng nhỏ phía sau TiệmSáng Nguyễn Xí, nơi tôi chưa từng bước vào lần nào suốt hai tháng làm việc ở đây, chật chội với một bàn làm việc bừa bộn giấy tờ, một chiếc máy tính cũ kỹ, và mùi giấy ẩm phảng phất trong không khí. Tôi đứng trước cửa, Huy đi cùng với lý do chính đáng là bàn giao báo cáo doanh thu tuần, gõ cửa.

"Vào đi." Giọng đàn ông vang lên từ bên trong.

Trên tường treo vài tấm bằng khen thành tích doanh số của chi nhánh, cạnh đó là lịch làm việc dán kín những dòng chữ viết tay chi chít, dấu hiệu của một người luôn phải xoay xở đủ thứ việc cùng lúc. Anh Trọng ngồi sau bàn, dáng người trung niên, gương mặt có nét mệt mỏi thường trực của người quản lý nhiều áp lực. Khi thấy tôi bước vào cùng một tập hồ sơ dày trên tay, ánh mắt anh thoáng lộ vẻ cảnh giác, dù cố giữ vẻ bình thường.

"Em Thư, có chuyện gì vậy?" Anh hỏi, giọng cố tỏ ra thân thiện.

Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra trang đầu tiên, tờ đơn xin việc cũ với ô "Ngày nghỉ việc" bị bỏ trắng. "Anh Trọng, em muốn hỏi anh về Trần Gia Bảo."

Gương mặt anh Trọng biến sắc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để tôi nhận ra. Anh cầm tờ giấy lên, tay hơi run, rồi đặt xuống lại, giọng ngắt quãng.

"Em... em hỏi cái gì, tôi không hiểu em đang hỏi cái gì."

"Anh biết rõ em đang hỏi gì mà." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết. "Em biết anh là người phát hiện ra chuyện đêm đó. Em biết có một khoản tiền hằng tháng gửi cho mẹ anh Bảo, không đứng tên công ty. Em chỉ muốn hỏi thẳng anh một câu: đêm đó đã xảy ra chuyện gì, và vì sao không ai khai báo?"

Anh Trọng im lặng một lúc lâu, tay xoa trán, ánh mắt tránh không nhìn thẳng vào tôi. "Chuyện đó... chuyện đó phức tạp lắm em à."

"Em không tới đây để mách anh với ai hết." Tôi nói, giọng dịu lại một chút. "Em chỉ cần biết sự thật. Gia đình anh Bảo đáng lẽ được hưởng quyền lợi mà họ chưa từng biết tới."

"Em nghĩ tôi muốn vậy à?" Anh Trọng đột nhiên lên tiếng, giọng nghẹn lại, gần như một lời than vãn hơn là biện hộ. "Tôi có gia đình, em Thư à. Lúc đó tôi không còn cách nào khác, nếu báo lên, chi nhánh này chắc chắn bị đóng cửa, cả chục người mất việc, tôi cũng mất việc theo. Tôi... tôi chỉ muốn giúp gia đình họ một chút, coi như..."

Anh không nói hết câu, cúi đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt. Tôi đứng lặng, không ngờ phản ứng của anh lại vừa giống một lời thú nhận vừa giống một lời tự bào chữa tuyệt vọng, không hề đơn giản như tôi tưởng tượng trước đó.

Huy đứng phía sau tôi, im lặng quan sát suốt từ đầu, giờ mới lên tiếng, giọng điềm tĩnh. "Anh Trọng, tụi em không muốn làm khó anh. Nhưng chuyện này cần được xử lý đúng, cho cả anh Bảo, cho cả anh nữa."

Anh Trọng ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng đã lấy lại phần nào bình tĩnh, chuyển ngay sang thái độ phòng thủ. Anh đứng dậy, giọng đanh lại. "Tôi nghĩ cuộc nói chuyện này tới đây là đủ rồi. Hai em về đi."

Trước khi tôi kịp nói thêm gì, anh quay sang Huy, giọng lạnh hẳn. "Cậu nên cẩn thận tài khoản nhân viên của mình đó. Đừng để dính vào chuyện không phải của mình."

Chúng tôi bước ra khỏi văn phòng, cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng. Tôi nhìn Huy, thấy gương mặt anh có chút lo lắng nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản, và tôi biết, lời đe doạ mơ hồ vừa rồi của anh Trọng sẽ không phải là trở ngại cuối cùng chúng tôi phải đối mặt trên chặng đường này.

Ra tới bãi gửi xe, tôi đứng lặng một lúc, tay vẫn còn run nhẹ vì cuộc đối chất căng thẳng vừa rồi. Tôi vừa mừng vì cuối cùng cũng nghe được một phần sự thật trực tiếp từ chính người trong cuộc, vừa buồn vì nhận ra anh Trọng, dù có phần đáng trách, cũng chỉ là một con người bị dồn vào thế bí, không hề là một kẻ ác tâm như tôi từng tưởng tượng trong những ngày đầu điều tra.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →