🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng cô Hạnh chiều hôm đó chật hơn thường lệ khi có thêm ba tôi ngồi cùng, chiếc ghế thứ ba được cô kê thêm từ phòng bên cạnh. Tôi bày ra trên bàn tất cả những gì mình đã thu thập được suốt hơn một tháng qua: cuốn sổ tay của Bảo, tập hồ sơ nhân sự cũ với ô trống "Ngày nghỉ việc", ảnh chụp màn hình bảng xếp hạng và điều khoản tính điểm, ghi chú cuộc trò chuyện với chị Nga, thông tin về khoản trợ cấp lạ và cái tên Nguyễn Đình Trọng.

Nắng chiều hắt qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu lên chồng giấy tờ bằng chứng trải kín mặt bàn, những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong luồng sáng. Cô Hạnh nghe tôi trình bày từ đầu tới cuối, thỉnh thoảng cầm từng món lên xem kỹ, gật gù, ghi chú lại vài điểm vào cuốn sổ riêng của mình. Ba tôi ngồi cạnh, im lặng phần lớn thời gian, chỉ thỉnh thoảng gật đầu đồng tình hoặc bổ sung thêm một vài chi tiết về trải nghiệm của chính ông năm 2019 khi cô Hạnh hỏi tới.

"Đây là một bộ hồ sơ khá đầy đủ đó Thư." Cô Hạnh nói sau khi nghe hết, giọng có phần bất ngờ xen lẫn tự hào. "Em làm việc có phương pháp hơn cô tưởng nhiều. Cuốn sổ tay này, cùng với tờ hồ sơ nhân sự, là hai bằng chứng quan trọng nhất, cho thấy rõ ràng có một người đã làm việc quá sức, và có một khoảng trống bất thường trong hồ sơ đáng lẽ phải được xử lý đúng quy trình."

"Vậy đủ để em làm gì đó chính thức chưa ạ?" Tôi hỏi, giọng hồi hộp.

"Đủ để bắt đầu." Cô đáp, giọng cẩn trọng. "Nhưng cô muốn nói rõ với em và cả chú đây, bước tiếp theo không dễ đâu. Em phải đối mặt trực tiếp với người quản lý đó trước, đúng quy trình, không phải qua mặt lén hay tố cáo nặc danh gì cả. Việc đó vừa đàng hoàng, vừa giúp em có thêm cơ hội nghe được phía của họ, trước khi đi xa hơn."

Ba tôi lên tiếng, giọng trầm nhưng chắc chắn. "Cô Hạnh nói đúng đó con. Đối mặt thẳng thắn, đàng hoàng, để sau này không ai nói mình làm chuyện sau lưng người ta."

Cô Hạnh lấy một tờ giấy trắng, viết tay liệt kê các bước cần làm theo trình tự: gặp trực tiếp quản lý khu vực để xác nhận thông tin, thu thập thêm xác nhận bằng văn bản nếu có thể, sau đó mới tính tới việc liên hệ với cấp cao hơn trong công ty, và cuối cùng, nếu cần thiết, mới nộp đơn phản ánh chính thức lên Thanh tra Sở Lao động – Thương binh và Xã hội.

"Mỗi bước đều cần cẩn thận, có ghi chép đầy đủ." Cô dặn dò. "Đừng nóng vội, đừng để cảm xúc lấn át. Cô sẽ đồng hành cùng em trong suốt quá trình này, nhưng người quyết định vẫn là em."

Tôi nhìn tờ giấy ghi các bước, cảm giác một sức nặng trách nhiệm mới đang dần hình thành, nhưng đi kèm với đó là một sự vững tâm chưa từng có trước đây, khi biết mình không còn phải mò mẫm một mình nữa.

Buổi gặp kết thúc, cả ba chúng tôi đứng dậy, cô Hạnh bắt tay ba tôi, rồi quay sang tôi, ánh mắt đầy tin tưởng.

"Cô tin em làm được, Thư. Chỉ cần nhớ, sự thật không sợ bị soi xét, chỉ có sự giấu diếm mới sợ ánh sáng thôi."

Chúng tôi rời khỏi văn phòng khi ánh chiều đã nhuộm vàng khoảng sân trường, tôi bước đi bên cạnh ba, tay ôm chặt tập hồ sơ bằng chứng, lòng tràn đầy quyết tâm cho bước tiếp theo đang chờ đợi phía trước.

Trên đường về, ba tôi im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng, giọng trầm ngâm. "Con biết không, hồi đó ba cũng sợ lắm, sợ nói ra rồi công ty trù dập, sợ mất việc, sợ đủ thứ. Nhưng có người dám đứng ra nói thật, ba mới có được ngày hôm nay. Ba mừng vì con cũng đang làm điều tương tự cho một người khác, dù người đó không phải máu mủ ruột thịt gì với mình."

Tôi nắm lấy tay ba, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng đồng điệu đó dẫn hai cha con đi hết đoạn đường về nhà trong ánh hoàng hôn đang dần buông xuống.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →