🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, nắng sớm chiếu rọi khoảng sân trước tiệm sửa xe của ba, không khí trong nhà nhẹ nhõm hơn hẳn tối hôm qua, như một cơn mưa vừa tạnh để lại bầu trời quang đãng. Tôi ngồi ăn sáng cùng cả nhà, cảm giác nhẹ lòng vì cuối cùng cũng không còn phải giấu diếm điều gì nữa.

"Ba tính rồi." Ba tôi nói, giọng dứt khoát hơn thường lệ, đặt chén cơm xuống bàn. "Con cứ tiếp tục tìm hiểu, ba má không cản. Nhưng con không được làm một mình nữa, nghe chưa? Bữa nào con đi gặp cô giáo con nói, ba đi cùng."

Tôi ngạc nhiên nhìn ba, không ngờ ông lại chủ động đề nghị như vậy. "Ba đi cùng thiệt hả ba? Đâu cần đâu, con với Huy với cô Hạnh lo được mà."

Ông lắc đầu, gắp thêm miếng cá vào chén tôi, giọng vẫn giữ nguyên sự chắc chắn. "Con cứ để ba lo phần này. Hồi ba gặp chuyện, cũng nhờ có người đi cùng, đứng ra nói đỡ vài câu mà mọi thứ suôn sẻ hơn. Giờ tới lượt ba đi cùng con."

"Ba muốn đi." Ông khẳng định, ánh mắt kiên quyết. "Chuyện này ba cũng có phần liên quan, ba hiểu cảm giác của người trong cuộc hơn ai hết. Với lại, ba là người lớn, có ba đi cùng, người ta nói chuyện cũng nghiêm túc hơn."

Mẹ tôi cười, xen vào. "Ông đi thì đi, nhưng nhớ mặc đồ cho tử tế à nha, đừng có mặc cái áo dính dầu mỡ suốt ngày mà đi gặp giáo viên đại học người ta."

Ba tôi khựng lại, nhìn xuống bộ đồ đang mặc, rồi đứng dậy đi vào phòng, một lúc sau quay ra với vẻ mặt băn khoăn, cầm trên tay hai cái áo sơ mi khác màu.

"Cái nào coi được hơn bây?" Ông hỏi, giơ lần lượt từng cái áo lên trước mặt cả nhà, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường với một chuyện tưởng chừng đơn giản.

Tôi bật cười, không kìm được, hình ảnh ba đứng lúng túng chọn áo trông thật khác với vẻ trầm lặng thường ngày của ông. "Ba ơi, cái nào cũng được mà, ba mặc cái nào con cũng thấy đẹp hết."

"Không được, phải chọn cho đàng hoàng." Ba tôi vẫn nghiêm túc, cuối cùng chọn cái áo sơ mi xanh nhạt, ướm thử trước gương nhỏ treo ở góc phòng khách, gật gù hài lòng.

Không khí cả nhà trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ hơn hẳn, mẹ tôi và bà ngoại cười khúc khích nhìn ba loay hoay, một khoảnh khắc bình dị hiếm hoi giữa những ngày tháng căng thẳng vừa qua. Tôi ngồi nhìn cả nhà, lòng ấm áp lạ thường, cảm giác được che chở, được đồng hành, khác hẳn cảm giác cô đơn tôi từng mang theo suốt nhiều tuần trước đó khi một mình gánh vác bí mật này.

Tôi phụ mẹ dọn bàn ăn, trong lòng vẫn còn âm ỉ một niềm vui nhỏ vì bữa sáng vui vẻ hiếm hoi này. Bà ngoại kéo tôi lại gần, dúi vào tay tôi một nắm tiền lẻ, bảo "cầm lấy phòng khi cần, người già không giúp được gì nhiều, chỉ giúp được có nhiêu đó thôi con". Tôi từ chối mãi nhưng bà cứ nhét vào túi áo, tôi đành cảm ơn, lòng ấm áp trước tấm lòng đơn sơ của bà.

Sau bữa sáng, tôi lên phòng, mở điện thoại, soạn tin nhắn gửi cho cô Hạnh, ngón tay gõ từng chữ chậm rãi nhưng chắc chắn.

"Cô ơi, em là Thư. Em xin phép được gặp cô nói chuyện, lần này em sẽ kể hết ạ. Ba em cũng muốn đi cùng, nếu cô đồng ý."

Tôi đọc lại tin nhắn một lần, rồi bấm gửi ngay trước khi kịp đổi ý, một cảm giác nhẹ nhõm lan toả trong lòng khi thấy dòng chữ "đã gửi" hiện lên trên màn hình. Sau tất cả những tuần lễ đơn độc mang theo bí mật này, cuối cùng tôi cũng sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối, mang theo cả gia đình mình cùng đồng hành trên chặng đường còn lại phía trước.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →