Tối hôm sau khi xuất viện, cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách, ánh đèn vàng ấm áp toả xuống bộ bàn ghế gỗ cũ. Ba mẹ tôi ngồi đối diện, gương mặt vẫn còn nét lo lắng chưa tan hết từ hôm qua, bà ngoại ngồi một góc, lặng lẽ quan sát.
"Con kể hết cho ba má nghe đi." Mẹ nói, giọng vừa nghiêm vừa dịu dàng. "Chuyện gì đã khiến con ra nông nỗi này, má muốn biết hết, không giấu giếm gì nữa."
Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể từ đầu, từ cái ca thứ Năm trả cao hơn ba mươi phần trăm mà không ai dám nhận, tới những việc dở dang kỳ lạ luôn khớp chính xác, tới cái tên T.G.B, rồi Trần Gia Bảo, tới cuốn sổ tay với ba cột lịch trình chồng chéo, tới khoản trợ cấp lạ gửi cho mẹ cậu, tới cái tên Nguyễn Đình Trọng. Ba mẹ tôi ngồi im nghe suốt gần nửa tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng mẹ đưa tay bụm miệng khi tôi kể tới đoạn ô trống "Ngày nghỉ việc" trên tờ hồ sơ cũ, còn ba thì cứ siết chặt hai bàn tay vào nhau, hàm nghiến lại mỗi lúc câu chuyện chạm tới phần liên quan tới việc giấu diếm.
"Lúc con nhận ca đó, con chỉ nghĩ đơn giản là kiếm thêm tiền thôi." Tôi nói, giọng chùng xuống. "Ca đó trả cao hơn ca thường ba chục phần trăm mà, con đâu có hỏi tại sao nữa, con chỉ hỏi tại sao không nhận. Nhưng giờ nghĩ lại, con hiểu rồi, cái giá cao đó không phải phần thưởng, nó là một lời cảnh báo mà không ai chịu đọc, kể cả con lúc đầu."
Ba tôi ngồi im suốt từ đầu, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ánh mắt trầm ngâm. Khi tôi kể xong, ông mới lên tiếng, giọng chậm rãi nhưng đầy sức nặng.
"Ba hiểu cảm giác của con." Ông nói. "Năm 2019, lúc ba ngã giàn giáo, công ty ban đầu cũng định nói đó là tai nạn ngoài giờ làm, không liên quan trách nhiệm của họ. Nếu không có chú Tám, người cùng đội với ba, đứng ra làm chứng đúng lúc ba ngã, có lẽ nhà mình bây giờ đã khác rồi, không có tiền chữa trị đàng hoàng, không có khoản bồi thường để lo cho gia đình."
Tôi nhìn ba, lần đầu tiên nghe ông kể chi tiết như vậy về ngày hôm đó, thay vì chỉ những mảnh thông tin rời rạc tôi từng nghe qua lời mẹ.
"Ba từng thấy sự im lặng có thể lấy đi những gì của một gia đình." Ông tiếp tục, giọng nghẹn lại đôi chút. "Nên ba hiểu vì sao con không bỏ cuộc, dù nguy hiểm tới sức khoẻ của chính con. Nhưng ba không muốn con phải trả giá bằng chính mạng sống của mình để làm điều đó."
Mẹ tôi bật khóc, không phải vì giận, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, bà đưa tay lau vội. "Sao con không nói sớm hơn hả Thư? Má đâu có cản con làm chuyện đúng, má chỉ sợ con kiệt sức mà không ai biết, giống y như thằng nhỏ đó vậy."
Tôi cũng bật khóc theo, cúi đầu, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn áy náy tràn ngập trong lòng. "Con xin lỗi má, con sợ nói ra má sẽ cấm con làm, mà con thấy mình không thể bỏ ngang được, con thấy mình phải làm gì đó."
Bà ngoại từ góc phòng lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Bà nói hồi trước là bà nói chơi thôi, ai ngờ đâu lại đúng một phần. Có chỗ người ta đi mà không về đủ thiệt. Nhưng con làm vậy là đúng đó Thư, giúp người ta được yên, cũng là giúp cho lòng mình được yên."
Ngoài hiên, tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng lại rất khẽ, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa xa xa từ cuối hẻm. Cả nhà ngồi lặng một lúc, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn. Ba tôi đưa tay ra, đặt lên bàn, mẹ tôi đặt tay mình lên trên, rồi tôi đặt tay mình chồng lên cả hai, ba bàn tay xếp lại với nhau trong im lặng, một cử chỉ không cần lời nói nào để diễn giải thêm ý nghĩa của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →