🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng theo dõi của trạm y tế trường yên tĩnh khác hẳn không khí náo loạn lúc tôi mới được đưa vào, chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn bên cạnh giường, ánh đèn được vặn nhỏ xuống mức dịu nhẹ để tôi dễ nghỉ ngơi. Cô y tá cho biết sẽ giữ tôi lại theo dõi qua đêm để chắc chắn không có gì nghiêm trọng, đã gọi điện báo cho gia đình tôi biết.

Huy tới ngay khi hay tin, ngồi trên chiếc ghế nhựa cạnh giường bệnh, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng hiếm khi tôi từng thấy, khác hẳn sự bình thản thường ngày. Anh không nói nhiều, chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng hỏi tôi có cần gì không, có đói không, giọng nhẹ nhàng như sợ làm tôi mệt thêm.

"Ba má tao đang trên đường tới." Tôi nói khẽ, giọng vẫn còn yếu. "Mày về đi Huy, khuya rồi, mai còn đi học."

"Tao ngồi thêm chút nữa." Huy lắc đầu, không có ý định rời đi. "Mày nằm nghỉ đi, đừng nói nhiều."

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của một bác sĩ trực đêm đi ngang qua, tiếng cửa phòng bên cạnh đóng lại khe khẽ. Tôi nằm im, mắt nhìn lên trần phòng bệnh, nghe tiếng máy đo nhịp tim đều đặn bên tai. Trong khoảng lặng đó, không còn ai để phải giả vờ mạnh mẽ, không còn ai để phải nói "con ổn mà", tôi cho phép mình đối diện với điều mà suốt bao nhiêu tuần qua tôi vẫn cố tình né tránh không dám nghĩ tới thành lời.

"Huy à." Tôi nói, giọng khẽ, mắt dán vào sợi dây truyền nước đang nhỏ giọt đều đặn trên đầu giường. "Tao nghĩ tao đang giống ảnh."

Huy im lặng, không hỏi lại "ảnh là ai", vì anh hiểu ngay tôi đang nói về ai.

"Chạy hết ca này tới ca khác, không cho cơ thể mình nghỉ, tự nhủ mình còn chịu được, chỉ cần ráng thêm chút nữa." Tôi tiếp tục, giọng run nhẹ, lần đầu tiên nói ra thành lời điều mình đã cảm nhận được từ rất lâu nhưng không dám thừa nhận. "Tao cứ nghĩ mình khác ảnh, vì tao chỉ chạy một app thôi, không phải ba app như ảnh. Nhưng tao tăng ca liên tục trong cùng một app, thức khuya, ngủ không đủ giấc, giấu má mức độ mệt thật sự của mình... nhịp đó, nó giống nhau lắm Huy à."

Nước mắt tôi bất giác trào ra, không phải kiểu khóc nức nở, chỉ là những giọt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc. Tôi sợ, lần đầu tiên tôi thật sự cho phép mình sợ, không phải sợ những hiện tượng kỳ lạ ở ca thứ Năm, mà sợ chính cơ thể mình, sợ mình đang lặp lại đúng con đường đã cướp đi một sinh mạng trẻ tuổi.

Huy nắm lấy tay tôi, bàn tay anh ấm áp, siết nhẹ như một lời trấn an không cần lời nói. Anh im lặng một lúc lâu, để tôi khóc hết những giọt nước mắt đang dồn nén, rồi mới cất lời, giọng chắc chắn và dịu dàng.

"Mày không phải ảnh." Anh nói khẽ. "Mày còn có tao ngồi đây."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó chạm tới đúng nỗi sợ sâu kín nhất trong tôi, nỗi sợ về sự cô độc, về việc phải một mình gánh vác tất cả mà không ai hay biết, giống như cách Bảo đã một mình đối diện với những đêm kiệt sức triền miên mà không ai kịp nhận ra để ngăn lại.

Tôi siết nhẹ tay Huy đáp lại, không nói thêm gì nữa, chỉ để sự im lặng ấm áp đó lấp đầy khoảng không giữa hai chúng tôi, trong khi tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đặn vang lên bên tai, như một nhịp sống nhắc nhở tôi rằng mình vẫn còn ở đây, vẫn còn cơ hội để chọn một con đường khác.

Một lúc sau, tôi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn, tay vẫn còn nắm tay Huy, và khi tôi tỉnh dậy lúc nửa đêm, thấy anh vẫn ngồi nguyên đó, đầu gục nhẹ xuống thành giường, không chịu về dù tôi đã bảo mấy lần. Tôi nhìn dáng ngồi gà gật của anh dưới ánh đèn mờ, lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc, thứ cảm giác khiến tôi tự nhủ, dù con đường phía trước còn dài và khó khăn, ít nhất mình không phải đi một mình.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →