🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giảng đường môn Quản trị Chiến lược sáng thứ Ba đông kín sinh viên, giảng viên đang gọi từng nhóm lên trình bày bài tập. Tới lượt nhóm tôi, tôi đứng dậy, cầm tập slide bước lên phía trên, cố gắng tập trung vào nội dung mình đã chuẩn bị suốt mấy ngày qua, dù đêm hôm trước tôi chỉ ngủ được chưa tới ba tiếng sau ca làm việc.

Tôi mở đầu bằng phần phân tích thị trường, giọng nói ban đầu vẫn rõ ràng, tay lật từng slide đúng nhịp đã tập dượt cùng nhóm hôm trước. Nhưng chỉ vài câu sau, tôi cảm thấy đầu mình bỗng quay cuồng, những chữ trên slide trước mắt như nhoè dần thành một khối mờ ảo không rõ hình dạng. Tai tôi ù đi, tiếng giảng viên và tiếng xì xào của các bạn học trở nên xa xăm, như đang nghe qua một lớp nước.

Tôi cố gắng bám víu vào mép bàn để đứng vững, nhưng đôi chân bỗng nhũn ra không còn chút sức lực nào. Cảm giác cuối cùng tôi còn nhớ được là ánh đèn trần nhà giảng đường loang loáng trước mắt, rồi tất cả tối sầm lại.

"Thư! Thư ơi!"

Tiếng gọi hoảng hốt của bạn học vang lên đâu đó, xa dần rồi gần lại, tôi cảm nhận có nhiều bàn tay đỡ lấy mình trước khi cơ thể kịp chạm xuống nền gạch cứng. Cả giảng đường náo loạn, tiếng ghế kéo loạt xoạt, tiếng ai đó hét gọi giảng viên, tiếng chân người chạy vội ra ngoài.

Tôi lơ mơ nhận thức được mình đang được đặt nằm xuống, ai đó kê một chiếc balo dưới đầu, một bàn tay quạt nhẹ cho tôi bằng một cuốn vở. Giảng viên đứng cạnh, giọng gấp gáp gọi điện cho trạm y tế trường, yêu cầu cử người tới ngay.

Một bạn nữ ngồi bàn đầu, người tôi chỉ quen sơ, cởi phăng áo khoác ngoài của mình quạt liên tục cho tôi, miệng liên tục trấn an "có chị đây, có chị đây, em ráng tỉnh táo nha". Vài phút sau, hai nhân viên y tế trường đẩy một chiếc cáng vào, cẩn thận đỡ tôi lên, đo nhanh mạch và huyết áp ngay tại chỗ trước khi đưa tôi ra khỏi giảng đường giữa ánh mắt lo lắng của cả lớp.

Tôi nằm trên cáng, mắt hé mở, nhìn thấy những ô cửa kính hành lang trường lướt qua trên đầu, ánh đèn trần nối tiếp nhau như một chuỗi sáng chập chờn không đầu không cuối. Cơ thể tôi mệt mỏi rã rời tới mức không còn đủ sức để lo lắng cho chính mình, nhưng trong khoảnh khắc lơ mơ nửa tỉnh nửa mê đó, một ý nghĩ kỳ lạ bỗng bật lên trong đầu tôi, rõ ràng và ám ảnh hơn bất kỳ nỗi sợ nào khác.

Tối nay tới ca, ai đóng việc dở dang đây?

Tôi giật mình trước chính suy nghĩ đó của mình, một sự hoảng sợ len vào giữa cơn mệt mỏi. Đáng lẽ điều đầu tiên một người vừa ngã quỵ giữa lớp học nên nghĩ tới là sức khoẻ của chính mình, là nỗi lo lắng của gia đình, là cơn hoảng loạn tự nhiên trước một tình huống nguy hiểm. Vậy mà thứ đầu tiên trồi lên trong tâm trí tôi lại là trách nhiệm với một công việc, với một ca làm mà tôi thậm chí còn chưa chắc tối nay mình có đủ sức để tới hay không.

Cáng được đẩy vào phòng theo dõi của trạm y tế trường, ánh đèn dịu hơn hẳn hành lang bên ngoài. Một cô y tá đo lại huyết áp cho tôi lần nữa, cắm cho tôi một đường truyền nước biển, dặn tôi nằm yên nghỉ ngơi, nói huyết áp tôi tụt khá thấp, có dấu hiệu kiệt sức và thiếu ngủ kéo dài. Cô hỏi tôi có ăn uống đầy đủ không, có ngủ đủ giấc không, tôi chỉ ậm ừ cho qua, không đủ sức để giải thích rõ ràng.

Tôi nhắm mắt lại, cố xua đi ý nghĩ ám ảnh đó, nhưng nó vẫn cứ lởn vởn đâu đó trong tâm trí, như một hồi chuông cảnh báo mà chính tôi cũng không dám gọi tên ý nghĩa thật sự của nó, dù cảm giác quen thuộc tới rợn người đang len lỏi vào từng góc suy nghĩ. Điện thoại tôi để trong túi áo khoác vắt trên ghế cạnh giường liên tục rung lên, chắc là tin nhắn hỏi thăm từ nhóm bạn học, nhưng tôi không còn đủ sức để với tay lấy lên xem.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →