Trên đường về, xe buýt chạy chậm rãi qua những con phố đông đúc giờ tan tầm, tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh phố xá lướt qua mà đầu óc không thôi xoay quanh những gì vừa nghe được từ bà Sáu. Ánh đèn đường bắt đầu bật lên khi trời sập tối, hắt những vệt sáng vàng cam chạy dài trên khung cửa kính xe buýt.
Tôi lấy điện thoại ra, mở lại ghi chú "Ca thứ Năm", xâu chuỗi lại mọi thông tin đã thu thập được suốt hơn một tháng qua theo trình tự thời gian: tên đầy đủ Trần Gia Bảo, cuốn sổ tay ghi lịch ba app cùng lúc, khoảng trống log lúc một giờ năm mươi hai phút sáng, và giờ đây là một khoản tiền không rõ danh tính gửi đều đặn cho mẹ cậu mỗi tháng.
Tôi nghĩ lại phản ứng của những người mình từng hỏi chuyện: Diệp né tránh rồi vội vàng gọi điện cho ai đó tên Trọng, chị Nga ngập ngừng không dám kể hết, và giờ là một khoản tiền lạ không tên người gửi. Nếu đây chỉ đơn giản là một sự cố đáng tiếc, một cái chết do kiệt sức mà không ai cố ý gây ra, thì tại sao lại có quá nhiều sự né tránh, quá nhiều điều được giấu kỹ như vậy?
Tôi nhớ lại lời cô Hạnh kể về trường hợp tương tự cô từng gặp hồi làm thanh tra: công ty sợ bị phạt, sợ mất uy tín, nên giấu nhẹm, chỉ đền bù riêng cho gia đình một khoản nhỏ gọi là hỗ trợ, để gia đình không biết mình đáng lẽ được hưởng nhiều hơn nếu vụ việc được xử lý đúng quy trình.
Ý nghĩ đó, giờ đây, không còn là một tình huống giả định trừu tượng trong sách vở nữa. Nó đang dần khớp một cách đáng sợ với chính câu chuyện tôi đang tìm hiểu.
Đây không phải một sự lãng quên ngẫu nhiên. Có ai đó biết rõ chuyện gì đã xảy ra đêm đó, và đã chọn cách giấu nó đi, một cách có tính toán, có chủ đích, đủ tinh vi để duy trì trong suốt hai năm liền mà không ai phát hiện, cho tới khi tôi tình cờ nhận phải đúng ca làm việc đó.
Tôi cảm thấy một cơn giận âm ỉ dâng lên trong lòng, không phải giận dữ bộc phát, mà là một sự phẫn nộ lạnh lùng, chắc chắn, giống như cảm giác tôi từng có khi đọc trang sổ tay cha viết vội năm 2019, lúc ông còn chưa biết công ty có định nhận trách nhiệm hay không. Một bà cụ ngồi hàng ghế trước quay lại hỏi tôi có sao không, chắc thấy vẻ mặt tôi căng thẳng khác thường, tôi chỉ mỉm cười lắc đầu, trấn an bà rồi quay lại nhìn ra cửa sổ.
Tôi mở lại tin nhắn cũ, tìm lại đoạn hội thoại với Diễm hồi tôi mới nhận ca, nơi có nhắc tới việc mấy đứa làm chi nhánh khác biết chuyện. Tôi lần theo trí nhớ, nhớ lại cảnh Diệp gọi điện cho ai đó tên Trọng ngay sau khi bị tôi hỏi dồn.
Tôi mở app CaNhanh, tìm tới mục thông tin quản lý các chi nhánh khu vực Bình Thạnh, gõ tên "Trọng" vào ô tìm kiếm.
Kết quả hiện ra ngay lập tức, một hồ sơ duy nhất khớp với tên đó.
"Nguyễn Đình Trọng — Quản lý khu vực."
Tôi nhìn dòng chữ đó, tim đập nhanh, cảm giác như cuối cùng cũng tìm ra được tên của người đứng đằng sau tất cả những sự né tránh, những khoản tiền lạ, những cánh cửa im lặng mà tôi đã va phải suốt hơn một tháng qua.
Tôi lưu lại tấm ảnh chụp màn hình hồ sơ đó vào thư mục "Bằng chứng", cạnh những mảnh ghép khác đã thu thập được từ trước, cảm giác như vừa thêm được một mảnh ghép then chốt vào bức tranh toàn cảnh đang dần hiện rõ. Xe buýt dừng lại ở trạm gần nhà tôi, tôi bước xuống, ánh đèn thành phố về đêm sáng rực phía sau lưng, nhưng lòng tôi không còn cảm giác sợ hãi mơ hồ như những ngày đầu nữa. Thay vào đó là một sự quyết tâm mới, rõ ràng hơn, cụ thể hơn: tôi cần tìm hiểu thêm về người đàn ông này, và về vai trò thật sự của ông ta trong toàn bộ câu chuyện, trước khi quyết định bước tiếp theo mình sẽ làm là gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →