Cuối cùng, sau nhiều ngày do dự, tôi cũng đón xe buýt tới con hẻm nhỏ ở Thủ Đức, địa chỉ tôi đã giấu kỹ trong ngăn kéo bàn học suốt gần hai tuần qua. Con hẻm nằm sâu trong một khu dân cư bình dân, nhà cửa san sát, dây điện chằng chịt vắt ngang trên đầu, khác hẳn khu vực quen thuộc quanh trường và nhà tôi.
Tôi đứng trước một căn nhà cấp bốn nhỏ, cửa sắt sơn xanh đã bong tróc nhiều chỗ, tay cầm một túi trái cây mua vội ở chợ gần đó, tim đập thình thịch. Tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa.
Một người phụ nữ lớn tuổi ra mở cửa, dáng gầy, tóc đã bạc quá nửa, mặc bộ đồ bộ giản dị. Bà nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi nhẹ nhàng, không có vẻ cảnh giác.
"Con tìm ai vậy?"
"Dạ, con chào cô ạ. Con là Thư, con làm ở TiệmSáng Nguyễn Xí, hậu bối cùng ca với anh Bảo ạ." Tôi nói, giọng run nhẹ, cố gắng giữ lời giới thiệu mập mờ như đã tính trước, chưa dám kể hết sự thật ngay trong lần gặp đầu tiên.
Gương mặt bà thoáng sững lại, rồi giãn ra một nụ cười ấm áp pha lẫn xúc động. "Vậy hả con? Vào nhà chơi đi, cô là mẹ thằng Bảo đây."
Bà dẫn tôi vào nhà, không gian nhỏ nhưng gọn gàng, một bàn thờ nhỏ đặt ở góc phòng khách, khói nhang còn vương nhẹ trong không khí. Trên bàn thờ, một khung ảnh nhỏ đặt nghiêng, xa quá để tôi nhìn rõ mặt người trong ảnh, chỉ thấy loáng thoáng dáng một chàng trai trẻ, cạnh đó là một bát nhang và vài quả cam đã héo nhẹ. Bà rót cho tôi một ly trà đá, ngồi xuống đối diện, ánh mắt vẫn còn giữ nguyên nét vui mừng hiếm hoi khi có người nhắc tới con trai mình.
"Lâu lắm rồi không có ai từ chỗ làm cũ của nó ghé thăm." Bà nói, giọng vẫn còn đau nhưng đã quen với nỗi đau đó, như một người đã học cách sống chung với nó suốt hai năm qua. "Con làm ca nào vậy?"
"Dạ, con làm ca thứ Năm, tối." Tôi đáp, quan sát kỹ phản ứng của bà.
"À, đúng ca của nó đó." Bà gật gù, không có vẻ gì nghi ngờ hay đau đớn thêm khi nghe nhắc tới ca làm việc đó, dường như bà không biết, hoặc không muốn nghĩ tới, ý nghĩa đặc biệt của khung giờ ấy.
Chúng tôi trò chuyện một lúc về những chuyện chung chung, về cuộc sống, về công việc. Bà kể sơ về tình trạng sức khoẻ của mình, vẫn phải chạy thận đều đặn mỗi tuần, cuộc sống khó khăn nhưng bà đã quen dần.
"May mà cô vẫn còn được người quen của nó giúp đỡ." Bà nói, giọng biết ơn. "Mỗi tháng có người gửi cho cô một khoản, đỡ đần phần nào tiền thuốc thang."
Tôi nhíu mày, tò mò. "Người quen nào vậy cô?"
Bà lắc đầu nhẹ, ánh mắt hơi mơ hồ. "Cô cũng không rõ lắm, chỉ nhận được tiền chuyển khoản đều đặn mỗi tháng, không có tên người gửi, chỉ có số tài khoản. Cô đoán chắc bạn bè cũ của nó thương tình giúp đỡ, cô cũng không tiện hỏi kỹ."
Tôi ngồi im, những mảnh ghép trong đầu bắt đầu chuyển động. Một khoản tiền đều đặn, không rõ danh tính người gửi, tới tay một người mẹ đã mất con trong một vụ việc chưa từng được khai báo chính thức. Đây không giống một sự giúp đỡ tự nguyện đơn thuần của bạn bè.
"Cô có biết số tài khoản đó không ạ?" Tôi hỏi khẽ, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
Bà đứng dậy, lấy ra một cuốn sổ nhỏ ghi chép các khoản thu chi hằng tháng, lật tới trang gần nhất, chỉ cho tôi xem dãy số tài khoản được ghi lại cẩn thận mỗi lần nhận tiền.
Tôi nhìn dãy số đó, cố gắng ghi nhớ, lòng thầm nghĩ, mình sẽ cần nhờ Huy tra cứu thêm về nó, dù chưa biết bằng cách nào. Trước khi ra về, tôi xin phép được thắp cho anh Bảo một nén nhang, bà Sáu gật đầu, mắt hoe đỏ nhưng miệng vẫn cười, dặn tôi rảnh thì ghé chơi, đừng ngại. Tôi bước ra khỏi con hẻm nhỏ khi trời đã sẩm tối, lòng mang theo cả sự ấm áp lẫn gánh nặng của những gì vừa được hé lộ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →