🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm, mẹ tôi chuẩn bị quang gánh ra chợ Bà Chiểu như thường lệ, tôi dậy sớm hơn mọi ngày để phụ mẹ khiêng mấy thùng đồ ra tới đầu hẻm, nơi có người quen chở giúp một đoạn bằng xe máy. Tôi với tay lấy cốc nước trên bàn uống vội trước khi ra khỏi nhà, tay áo vô tình kéo lên để lộ một vết bầm nhẹ màu tím nhạt trên cánh tay, dấu vết còn sót lại từ tối hôm trước khi tôi phụ ba khiêng một chồng vành xe nặng vào nhà.

Bếp nhỏ còn thoang thoảng mùi hành phi từ tối hôm qua, mấy cái nồi nhôm móp méo được mẹ rửa sạch sẽ, xếp gọn thành chồng cạnh cửa. Mẹ đang xếp lại mấy cái nồi vào quang gánh, tình cờ liếc thấy vết bầm đó, dừng tay lại ngay lập tức, nắm lấy cổ tay tôi kéo lại gần để nhìn cho rõ.

"Cái gì đây con? Sao tay con bầm vậy?"

"Dạ không có gì đâu má, tối qua con phụ ba khiêng đồ, chắc va vào đâu đó thôi." Tôi giải thích, nhưng giọng có phần vội vã hơn cần thiết, khiến câu trả lời nghe không được tự nhiên lắm.

Mẹ nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt không còn là ánh mắt lo lắng thông thường của một người mẹ thấy con bị bầm tím nhẹ, mà là ánh mắt của một người vừa nhận ra một điều gì đó đã âm ỉ từ lâu, giờ mới có cớ để bung ra thành lời.

"Không phải chuyện cái vết bầm này đâu con." Mẹ nói, giọng chậm nhưng chắc. "Má hỏi con, dạo này con gầy đi thấy rõ, mắt lúc nào cũng thâm quầng, hay giật mình lúc ngủ, có chuyện gì con giấu má không?"

Tôi đứng lặng, tay vẫn còn bị mẹ nắm chặt, không biết nên trả lời sao. Bao nhiêu ngày qua tôi cố gắng giữ vẻ bình thường trước mặt mẹ, giờ dường như mọi cố gắng đó đều vô nghĩa, mẹ đã nhận ra từ lâu, chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp để hỏi thẳng.

"Con... con ổn mà má, chỉ là ca đêm hơi cực, con đang cố quen dần thôi." Tôi lặp lại câu trả lời quen thuộc, nhưng lần này giọng mình nghe yếu ớt hơn hẳn, ngay cả bản thân tôi cũng không tin nổi vào chính lời mình vừa nói.

Mẹ thở dài, buông tay tôi ra, ánh mắt thoáng buồn. "Thư à, má sinh con ra, nuôi con lớn từng này, má nhìn con một cái là biết con có ổn thật hay không. Con không nói, không có nghĩa là má không biết."

Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, tay siết chặt vạt áo, cảm giác vừa áy náy vừa bất lực. Tôi muốn nói hết, muốn kể cho mẹ nghe về Trần Gia Bảo, về cuốn sổ tay, về tất cả những gì mình đã tìm hiểu suốt hơn một tháng qua. Nhưng một phần trong tôi vẫn còn sợ, sợ mẹ sẽ bắt tôi dừng lại ngay lập tức, sợ mọi công sức tìm hiểu bấy lâu sẽ phải bỏ dở giữa chừng.

Mẹ nhìn tôi thêm một lúc, rồi quay đi, tiếp tục xếp nốt mấy món đồ còn lại vào quang gánh, động tác có phần nặng nề hơn thường lệ.

"Con giấu má chuyện gì, má không biết." Mẹ nói, không quay lại nhìn tôi, giọng vừa buồn vừa kiên quyết. "Nhưng con giấu, là má biết chắc."

Câu nói đó như một nhát dao nhẹ nhàng nhưng chính xác, cứa vào lòng tôi. Mẹ bước ra khỏi nhà, dáng đi có chút nặng nề hơn mọi ngày, gánh hàng kĩu kịt trên vai theo từng bước chân xa dần cuối hẻm. Tôi đứng chôn chân giữa nhà, tay vẫn còn ôm lấy cổ tay nơi vết bầm nhỏ, lòng ngổn ngang với cảm giác tội lỗi lớn hơn bất kỳ điều gì tôi từng cảm nhận trong suốt hành trình đi tìm sự thật về Trần Gia Bảo. Bà ngoại từ trong buồng bước ra, thấy tôi đứng thẫn thờ, chỉ lẳng lặng vỗ vai một cái rồi đi pha ấm trà, không hỏi han gì thêm, như thể bà cũng cảm nhận được không khí nặng nề vừa lắng lại trong căn nhà nhỏ.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →