Đúng mười giờ tối thứ Năm, tôi đẩy cửa kính TiệmSáng Nguyễn Xí, chuông báo khách kêu tinh một tiếng, âm thanh quen thuộc đã theo tôi suốt gần ba tháng qua. Nhưng đêm nay, mọi thứ mang một cảm giác khác hẳn, nhẹ nhõm hơn, dù tôi chưa dám tin chắc điều gì.
Tôi vào ca như thường lệ, quét thẻ, kiểm tra hàng hoá, mở app xem ghi chú bàn giao. Ô ghi chú vẫn trống trơn, đúng như lúc tôi kiểm tra ba ngày trước, sau buổi nộp đơn ở Sở Lao động.
Một vài vị khách quen ghé qua như mọi đêm, một bác xe ôm mua gói thuốc lá, một cặp đôi trẻ tạt vào mua nước sau buổi xem phim khuya. Cả ca làm việc trôi qua bình thường, không có việc dở dang nào xuất hiện, không có cuộc gọi lạ nào cần thực hiện, không có góc kệ nào cần sắp xếp lại theo một yêu cầu bí ẩn. Tôi phục vụ vài lượt khách khuya, quét mã vạch, tính tiền, dọn dẹp kệ hàng theo đúng quy trình bình thường như bất kỳ ca làm nào khác ở bất kỳ chi nhánh nào.
Tôi vẫn giữ thói quen lật lại cuốn sổ ca giấy mỗi tối, dù giờ đây nó không còn mang ý nghĩa bí ẩn như trước, chỉ đơn giản là một thói quen đã ăn sâu. Nét chữ của tôi giờ đây nằm cạnh những chữ ký khác của các nhân viên khác đã lần lượt thử qua ca này, không còn khoảng trống đáng ngại nào giữa các trang nữa.
Gần hai giờ sáng, tôi hoàn thành nốt công việc cuối cùng, chuẩn bị đóng ca. Tôi mở app, tay hơi chần chừ một giây trước khi bấm nút kết thúc, không biết điều gì sẽ hiện lên trên màn hình.
Dòng chữ hiện ra, khác hẳn mọi lần trước đó.
"Ca đã đóng. Không có ghi chú bàn giao."
Tôi ngồi lặng một lúc sau quầy, ngón tay vẫn còn đặt trên màn hình điện thoại, cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim mình đập chậm rãi trở lại, không còn hồi hộp lo sợ như bao đêm trước đó khi chờ đợi xem ghi chú tuần này sẽ là gì. Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó, một sự vắng mặt giản dị nhưng mang sức nặng lớn lao hơn bất kỳ điều gì tôi từng đọc trên màn hình này suốt gần ba tháng qua. Không còn "còn một việc chưa xong, nhờ người tiếp theo" như đêm đầu tiên tôi nhận ca. Không còn những dòng ghi chú kỳ lạ luôn khớp chính xác với một quá khứ chưa được giải quyết.
Chỉ còn một sự trống rỗng bình thường, đúng như nó nên là.
Tôi tắt đèn khu vực kho, khoá cửa sau theo đúng quy trình, những động tác đã trở nên quen thuộc tới mức gần như vô thức sau bao nhiêu đêm lặp lại. Tôi đứng lại một lúc giữa cửa hàng vắng lặng, nhìn quanh không gian đã gắn bó với mình suốt một chặng đường dài đầy biến động, cảm giác vừa lưu luyến vừa nhẹ nhõm đan xen.
"Bảo ơi." Tôi thì thầm lần cuối, không phải với một sự thôi thúc hay ám ảnh nào nữa, mà như một lời chào tạm biệt bình thản. "Cảm ơn vì đã giúp tao học được điều gì đó quan trọng."
Tôi bước ra cửa trước, khoá cửa chính lại, ánh đèn biển hiệu TiệmSáng vẫn sáng phía sau lưng. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, và lần đầu tiên sau bao đêm làm ca này, tôi nhận ra một vệt sáng cam nhạt đã bắt đầu hửng lên ở phía chân trời xa, dù còn quá sớm để gọi đó là bình minh thật sự.
Huy đứng chờ sẵn ngoài vỉa hè, dựng sẵn hai chiếc xe đạp, mỉm cười khi thấy tôi bước ra.
"Xong ca cuối rồi hả?" Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Ừ, xong rồi." Tôi đáp, khẽ mỉm cười, cảm giác một chương dài trong cuộc đời mình vừa khép lại trọn vẹn.
Tôi quay đầu nhìn lại quầy thu ngân qua lớp cửa kính một lần cuối, nơi tuần sau sẽ có một người trẻ khác, xa lạ, tới nhận ca này như một ca bình thường, không còn gì phải gánh thêm, không còn một việc dở dang nào chờ sẵn. Rồi tôi quay đi, dắt xe đạp bước theo Huy, hai chiếc bóng đổ dài trên con đường Nguyễn Xí lúc rạng sáng, để lại TiệmSáng sáng đèn lặng lẽ phía sau lưng, khép lại một ca trực mà cuối cùng, đã có người chịu nhận.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨