🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, sau khi từ nhà Huy về, tôi ngồi lại bên bàn học rất lâu trước khi đi ngủ, cuốn sổ tay của Bảo đặt trước mặt, cạnh đó là tập hồ sơ nhân sự cũ với ô "Ngày nghỉ việc" bị bỏ trắng. Tôi lật lại trang đầu tiên của hồ sơ, tìm phần thông tin liên hệ khẩn cấp mà tôi đã lướt qua nhanh lần trước.

Một địa chỉ được ghi tay, khu vực Thủ Đức, kèm theo dòng chữ "mẹ" bên cạnh số điện thoại. Tôi mở bản đồ trên điện thoại, gõ thử địa chỉ đó vào, một con hẻm nhỏ hiện ra cách nhà tôi khoảng nửa tiếng chạy xe, nằm sâu trong một khu dân cư bình dân, không xa lạ gì với những con hẻm tôi vẫn đi qua mỗi ngày. Tôi chép lại địa chỉ đó ra một tờ giấy riêng, nét chữ mình cũng run run không kém gì nét chữ vội vàng trên hồ sơ gốc.

Tôi ngồi nhìn tờ giấy đó rất lâu, đầu óc quay cuồng với nhiều suy nghĩ trái chiều. Một phần trong tôi muốn đi ngay ngày mai, tìm tới đó, gặp người mẹ đó, nói cho bà biết mọi điều tôi đã tìm hiểu được. Nhưng một phần khác lại kéo tôi lại, sợ hãi trước viễn cảnh đối diện với một người mẹ đã mất con, sợ mình sẽ nói sai điều gì đó, sợ mình chưa đủ thông tin để giải thích trọn vẹn, sợ việc xuất hiện đột ngột của một người lạ sẽ khơi lại nỗi đau mà bà có lẽ đã cố gắng học cách sống chung.

Tôi tự hỏi, mình là ai mà dám nghĩ có quyền xuất hiện trước một người mẹ như vậy? Tôi chỉ là một nhân viên mới, tình cờ nhận phải ca làm việc từng gắn liền với con trai bà, tình cờ tò mò rồi lần mò ra sự thật. Liệu điều đó có đủ tư cách để tôi bước vào cuộc sống của một người xa lạ, khuấy động lại một nỗi đau mà thời gian có lẽ đã phần nào làm dịu bớt?

Tôi nghĩ tới cảm giác của chính mình, nếu một ngày có ai đó lạ hoắc xuất hiện trước cửa nhà, nói rằng họ biết chuyện gì đó về ba tôi mà cả gia đình chưa từng biết. Tôi sẽ cảm thấy thế nào? Vừa muốn nghe, vừa sợ hãi những gì sắp được nghe.

Tôi gấp tờ giấy ghi địa chỉ lại làm đôi, rồi làm tư, cẩn thận nhét vào ngăn kéo bàn học, dưới cùng một chồng sách cũ, như thể việc giấu nó đi kỹ càng sẽ giúp tôi trì hoãn quyết định phải đối diện với nó.

"Để khi nào chắc chắn hơn." Tôi tự nhủ, thành tiếng, như một lời hứa với chính mình.

Nhưng ngay cả khi đã đóng ngăn kéo lại, tay tôi vẫn không rời khỏi mặt gỗ ngăn kéo ngay, tôi ngồi đó một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên bề mặt, lòng vẫn còn giằng co giữa lý trí và cảm xúc. Cuối cùng, tôi mở ngăn kéo ra một lần nữa, nhìn lại tờ giấy gấp gọn bên trong, rồi mới thật sự đóng lại, như cần thêm một lần xác nhận để tự trấn an rằng mình chưa bỏ cuộc, chỉ là chưa sẵn sàng ngay lúc này.

Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống giường trong bóng tối, đầu óc vẫn không ngừng nghĩ tới hình ảnh một người mẹ nào đó, ở một nơi cách đây không xa, có lẽ vẫn đang sống với một phần sự thật chưa trọn vẹn về cái chết của con trai mình. Tôi biết, sớm muộn gì mình cũng phải tới đó, chỉ là chưa phải đêm nay, khi bản thân vẫn còn chưa đủ can đảm và chưa đủ chuẩn bị để mang theo một câu chuyện nặng nề như vậy tới trước cửa nhà một người xa lạ.

Giấc ngủ đến muộn hơn thường lệ, chập chờn và không sâu, những hình ảnh rời rạc về một cuốn sổ tay cũ, một ô trống trên tờ đơn, một địa chỉ giấu kỹ trong ngăn kéo, cứ luân phiên hiện lên trong đầu tôi suốt đêm đó. Có lúc tôi mơ thấy mình đang đứng trước một cánh cửa gỗ cũ, tay giơ lên định gõ nhưng mãi không đủ can đảm hạ tay xuống, rồi giật mình tỉnh giấc giữa đêm, nhìn quanh phòng tối om, mất một lúc mới nhận ra mình vẫn đang nằm trong căn phòng quen thuộc của chính mình.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →