Việc dở dang tuần này, theo ghi chú trên app, là dọn lại góc kệ cao nhất trong kho, nơi chứa những vật dụng hiếm khi dùng tới như đèn dự phòng, dụng cụ sửa chữa nhỏ, và vài thùng hàng khuyến mãi đã hết hạn chương trình từ lâu. Tôi kéo chiếc thang nhôm cũ ra, leo lên từng bậc, tay với lên kệ cao gần chạm trần kho.
Ánh đèn compact treo giữa trần chiếu ánh sáng yếu ớt lên tới góc này, tôi phải bật thêm đèn pin điện thoại để nhìn rõ hơn. Tay tôi lần mò phía sau một chồng hộp các-tông, chạm phải một vật gì đó có cạnh cứng, khác hẳn kết cấu của những hộp giấy xung quanh.
Tôi kéo ra, là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã cũ sờn, màu nâu đất bạc dần theo thời gian, phủ một lớp bụi mỏng cho thấy nó đã nằm ở đây rất lâu, không ai động tới.
Tim tôi đập nhanh hơn. Tôi leo xuống thang, ngồi bệt xuống sàn kho, phủi bớt bụi trên bìa sổ, cẩn thận mở trang đầu tiên dưới ánh đèn pin điện thoại.
Nét chữ hiện ra, chắc tay, hơi nghiêng, giống hệt kiểu chữ ký tôi từng thấy trong cuốn sổ ca giấy ở quầy thu ngân. Tôi biết ngay, đây là sổ tay cá nhân của Trần Gia Bảo, một cuốn nhật ký công việc mà cậu tự giữ riêng cho mình, khác với sổ ca chính thức của cửa hàng.
Những trang đầu ghi chép khá bình thường: giờ giấc làm việc, vài ghi chú nhỏ về khách quen, một dòng nhắc nhở mua quà sinh nhật cho ai đó. Có trang cậu vẽ nguệch ngoạc một sơ đồ mạch điện đơn giản, chắc là bài tập trên trường, cạnh đó ghi chú vội "nhớ hỏi thầy lại phần này", cho thấy đây thật sự là một cuốn sổ sống, gắn liền với đời sống hằng ngày của một sinh viên bình thường, không khác gì những cuốn vở tôi vẫn dùng. Tôi lật dần qua các trang, cảm giác như đang bước vào một phần đời riêng tư của một người tôi chưa từng gặp, nhưng đã dành cả tháng trời để tìm hiểu.
Tới khoảng giữa cuốn sổ, tôi dừng lại ở một trang có định dạng khác hẳn những trang trước, kẻ thành ba cột rõ ràng, mỗi cột ghi tên viết tắt của một ứng dụng, kèm khung giờ cụ thể bên dưới.
Tôi cúi sát nhìn kỹ hơn, ba cột đó xếp chồng lên nhau ở cùng một khung thời gian trong ngày thứ Năm, không hề có khoảng nghỉ nào giữa các ca.
Tôi chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của những con số đó, đầu óc còn đang cố ghép nối lại, thì đột nhiên ánh đèn compact trên trần kho phụt tắt một giây, để lại tôi ngồi trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại trong tay. Tôi giật mình, tim đập thình thịch, ngồi im không dám nhúc nhích.
Một giây sau, đèn sáng trở lại, bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Có thể chỉ là điện chờn chờn do dây điện cũ, chuyện vẫn thường xảy ra ở những cửa hàng cũ như thế này, tôi tự trấn an mình như vậy, dù tay vẫn còn run nhẹ khi cầm cuốn sổ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh, nhìn lại trang sổ với ba cột số liệu kỳ lạ đó một lần nữa. Tôi chưa hiểu hết, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng đây chính là mảnh ghép quan trọng nhất mình từng tìm được cho tới lúc này, thứ có thể giải thích trọn vẹn vì sao mọi chuyện lại xảy ra đúng vào đêm thứ Năm định mệnh đó.
Tôi ngồi thêm một lúc trên sàn kho, lật lại từ đầu cuốn sổ một lần nữa, đọc chậm rãi hơn, cố gắng hình dung ra hình ảnh một chàng trai trẻ ngồi ở góc nào đó trong cửa hàng này, tranh thủ vài phút rảnh hiếm hoi giữa ca làm để ghi vội vài dòng vào cuốn sổ nhỏ, không hề biết những dòng chữ đó, một ngày nào đó, sẽ được một người xa lạ đọc lại với một sự trân trọng đặc biệt như vậy.
Tôi cất cuốn sổ vào túi áo khoác cẩn thận, đứng dậy, nhìn quanh kho một lượt như thể đang xin phép ai đó vô hình cho việc mượn tạm cuốn sổ này, rồi tiếp tục hoàn thành nốt phần việc dọn dẹp còn dang dở, lòng vẫn còn nguyên vẹn cảm giác vừa chạm vào một điều gì đó rất lớn, rất thật, đang chờ được giải mã trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →