Căng tin trường giờ trưa lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói của hàng trăm sinh viên chen chúc tìm chỗ ngồi. Tôi và Huy chiếm được một bàn nhỏ gần cửa sổ, bày ra hai cuốn vở, chuẩn bị làm nốt bài tập nhóm môn Quản trị Chiến lược đang tới hạn nộp.
Sau buổi sáng nặng nề ở kho hàng, cả hai chúng tôi ngầm hiểu với nhau rằng nên dành chút thời gian cho những chuyện nhẹ nhàng hơn, ít nhất là trong lúc ăn trưa này. Không ai chủ động nhắc tới cái tên Trần Gia Bảo hay tờ đơn xin việc còn ám ảnh trong đầu tôi từ sáng.
"Mày ngồi đây, tao đi mua đồ ăn." Huy đứng dậy, cầm ví, hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi bảo qua loa, món gì cũng được, đầu óc vẫn còn vướng vất chuyện sáng nay dù cố tỏ ra bình thường.
Vài phút sau, Huy quay lại, đặt trước mặt tôi một khay cơm và một ly trà sữa trân châu, không phải loại tôi hay gọi ngẫu nhiên, mà đúng loại tôi thích nhất, ít đường, thêm trân châu đường đen, loại tôi chỉ vô tình nhắc tới một lần cách đây vài tuần khi cả nhóm đi uống trà sữa sau giờ học.
Tôi nhìn ly trà sữa, rồi nhìn Huy, ngạc nhiên. "Mày nhớ luôn loại tao thích hả?"
Huy hơi lúng túng, gãi đầu, tránh nhìn thẳng vào tôi. "Ừ thì... quán đó gần chỗ tao mua cơm, tiện thể ghé mua luôn thôi."
Câu trả lời nghe qua loa, nhưng tôi biết thừa quán trà sữa đó không hề gần chỗ bán cơm căng tin chút nào, phải đi vòng ra tận cổng phụ mới có. Tôi mím môi cười, không vạch trần lời nói dối vụng về đó, chỉ lặng lẽ cảm nhận một sự ấm áp nhẹ nhàng lan trong lòng.
"Cảm ơn mày." Tôi nói, nhấp một ngụm trà sữa, vị ngọt vừa phải đúng như tôi thích, cảm giác được quan tâm theo một cách nhỏ bé mà chân thành, không phô trương, không cần lời nói hoa mỹ nào.
Chúng tôi ăn trưa, bàn về bài tập nhóm, thỉnh thoảng cãi nhau vài câu về cách chia việc, cười đùa về một đứa bạn cùng nhóm hay trốn việc. Có lúc Huy kể chuyện hồi nhỏ ở Gò Vấp, nhà gần một xưởng cơ khí, suốt ngày nghe tiếng máy hàn nên mê công nghệ từ bé, khiến tôi bật cười vì cách anh kể chuyện lúc nào cũng chêm vài chi tiết kỹ thuật buồn cười không cần thiết. Không khí nhẹ nhàng, bình thường, đúng như những gì một buổi trưa giữa hai người bạn học nên có.
Giữa lúc Huy đang cắm cúi viết phần bài của mình, tôi lén nhìn anh một lúc, để ý thấy cách anh nhíu mày mỗi khi suy nghĩ, cách ngón tay gõ nhịp lên bàn không ngừng nghỉ, cách anh luôn kiên nhẫn giải thích lại khi tôi không hiểu chỗ nào đó trong bài. Từ lúc nào, tôi không rõ, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt ấy đã trở nên quen thuộc và dễ chịu với tôi tới mức tôi tự hỏi liệu cảm giác này có còn đơn thuần là tình bạn hay không.
Tôi vội cúi xuống, giấu nụ cười bất giác nở trên môi, giả vờ chăm chú vào cuốn vở trước mặt, sợ Huy nhận ra ánh mắt mình vừa nhìn anh lâu hơn mức cần thiết.
"Sao cười một mình vậy?" Huy hỏi, ngẩng lên bất chợt, khiến tôi giật mình.
"Đâu có, tao đang nghĩ bài thôi." Tôi chống chế, cúi mặt sâu hơn vào cuốn vở, tai nóng bừng lên vì ngượng.
Huy nhìn tôi một lúc, khẽ cười, không hỏi thêm, quay lại với bài tập của mình. Anh vô tình đẩy thêm một cái bánh ngọt về phía tôi, nói khẽ "ăn đi, sáng giờ chắc chưa ăn gì đàng hoàng đúng không", rồi lại cắm cúi viết tiếp, như thể câu quan tâm đó chỉ là một điều tự nhiên, không cần đáp lại bằng lời cảm ơn nào. Buổi trưa hôm đó trôi qua nhẹ nhàng như vậy, một khoảng nghỉ ngơi cần thiết giữa hành trình dài đầy căng thẳng, và tôi thầm biết ơn Huy vì đã, dù không nói ra, luôn biết cách mang lại cho tôi những khoảnh khắc bình yên như thế này giữa những ngày tháng đầy bất an.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →