🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm Chủ nhật, trước giờ mở cửa, Huy hẹn tôi ở cửa sau TiệmSáng Nguyễn Xí, ánh nắng mới lên còn nhạt, chiếu một vệt sáng yếu ớt qua khe cửa kho hàng. Đây là lần đầu tôi vào kho vào ban ngày, không gian quen thuộc bỗng trông khác hẳn, bớt phần u ám nhưng vẫn giữ nguyên cảm giác bí ẩn cố hữu.

"Đây, tao tìm thấy trong cái thùng đồ thanh lý góc trong cùng." Huy dẫn tôi tới một góc kho ít ai để ý, kéo ra một thùng carton cũ, bụi phủ dày, bên trong lẫn lộn giấy tờ hỏng, vài cuốn sổ cũ không còn dùng.

Kho hàng buổi sáng vắng lặng khác hẳn không khí bận rộn ban đêm, chỉ có tiếng chim sẻ ríu rít đâu đó ngoài mái tôn và một vệt nắng mảnh chiếu qua khe cửa sau, rọi thẳng vào đúng góc thùng carton Huy vừa kéo ra. Anh lôi ra một tập hồ sơ mỏng, bìa giấy đã ố vàng, buộc dây thun đã giòn gần đứt. Tôi cầm lấy, tay hơi run, cẩn thận tháo dây thun, lật trang đầu tiên.

Đó là một mẫu đơn xin việc cũ, viết tay, kiểu mẫu hồ sơ nhân sự mà chi nhánh này chắc đã dùng trước khi chuyển hẳn sang quản lý bằng hệ thống điện tử. Ở đầu trang, dòng chữ viết tay rõ ràng, nắn nót.

"Họ và tên: Trần Gia Bảo. Ngày sinh: 14/03/2002."

Tôi đứng sững lại, cảm giác như thời gian ngừng trôi trong khoảnh khắc đó. Sau gần một tháng chỉ biết tới ba chữ cái viết tắt, rồi một cái tên gọi vội trong cuộc điện thoại, giờ đây tôi cầm trên tay bằng chứng cụ thể nhất, tên đầy đủ, ngày sinh, nét chữ thật của chính người đó.

"Trần Gia Bảo." Tôi lặp lại, giọng khẽ như đang thì thầm với chính mình, cảm giác cái tên này giờ đã có sức nặng thật sự, không còn là một ẩn số mơ hồ nữa.

Huy đứng cạnh, im lặng để tôi có thời gian trấn tĩnh. Tôi lật tiếp các trang sau, thấy thông tin cơ bản: địa chỉ ở khu vực Thủ Đức, trường đại học đang theo học ngành Cơ khí Chế tạo, ngày bắt đầu làm việc tại chi nhánh cách đây khá lâu. Một dòng nhỏ ghi số điện thoại liên hệ khẩn cấp, bên cạnh là dòng chữ "mẹ", không ghi tên đầy đủ, chỉ vậy thôi, nhưng đủ khiến tôi hình dung ra một người mẹ nào đó, đang ở đâu đó ngoài kia, chưa biết con trai mình đã để lại một khoảng trống lớn tới nhường nào trong cuộc đời một cô gái xa lạ như tôi.

Tôi lần xuống phần cuối tờ đơn, nơi có một ô nhỏ đề "Ngày nghỉ việc", theo đúng mẫu form chuẩn mọi hồ sơ nhân sự phải có để đóng hồ sơ khi một nhân viên rời đi.

Ô đó trống trơn.

Không một con số, không một dấu gạch chéo, không một dòng ghi chú nào được điền vào. Trong khi mọi mục khác trên tờ đơn đều được ghi chép cẩn thận, tỉ mỉ, riêng ô này lại bị bỏ trắng hoàn toàn, như một khoảng lặng nặng nề giữa những dòng chữ đầy đủ xung quanh.

Tôi nhìn khoảng trống đó thật lâu, cảm giác nó nặng nề hơn bất kỳ con số hay câu chữ nào có thể viết vào đó. Một sự vắng mặt được cố tình để lại, hoặc đơn giản là không ai đủ can đảm điền vào, vì điền vào nghĩa là phải viết ra sự thật mà có lẽ không ai muốn đối diện.

"Tối nay tao xong việc của mày rồi." Tôi thì thầm, không hẳn là nói với Huy, mà với chính cái tên vừa được xác nhận trên tờ giấy, lần này khác hẳn lần đầu tiên tôi buột miệng nói câu đó trong mệt mỏi mơ hồ. Lần này, tôi nói với đầy đủ ý thức về việc mình đang làm, về người mình đang cố gắng tìm lại công bằng.

Huy đặt tay lên vai tôi, không nói gì, chỉ để nguyên như vậy một lúc, như một cách chia sẻ im lặng trước sức nặng của khoảnh khắc này.

"Giờ mình biết tên rồi." Anh nói khẽ. "Bước tiếp theo là gì?"

Tôi nhìn lại ô trống trên tờ đơn một lần nữa, rồi gấp tập hồ sơ lại cẩn thận, ôm sát vào ngực như đang giữ một điều gì đó quý giá và mong manh cùng lúc.

"Tìm cho ra chuyện gì đã thật sự xảy ra." Tôi đáp, giọng chắc chắn hơn bất kỳ lúc nào trước đó trong suốt cả tháng qua. "Anh ấy xứng đáng có một cái kết không phải là một ô trống bị bỏ quên như thế này."

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →