Thư viện trường mở cửa tới mười giờ tối, tầng ba vắng người vào buổi tối muộn, chỉ còn vài dãy bàn cuối phòng có sinh viên cắm cúi ôn thi. Tôi chọn một góc bàn sát cửa sổ, bày ra chồng sách luật lao động mượn thêm từ thư viện, cạnh đó là cuốn vở ghi chép những gì cô Hạnh vừa chỉ dẫn ban chiều.
Bên ngoài, tiếng máy điều hoà chạy êm, thỉnh thoảng có tiếng trang sách lật khe khẽ từ những dãy bàn xa xa. Tôi lấy ra một chai nước mang theo, uống một ngụm, rồi bắt đầu lật từng trang, đọc kỹ các điều khoản về tai nạn lao động, về nghĩa vụ khai báo, về quyền lợi của gia đình nạn nhân. Có những đoạn văn bản luật khô khan, câu chữ dài dòng, tôi phải đọc đi đọc lại vài lần mới hiểu hết ý nghĩa, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn, gạch chân những phần quan trọng, ghi chú lại bằng ngôn ngữ dễ hiểu hơn cho riêng mình.
Càng đọc, tôi càng nhận ra một điều: những gì mình đang có trong tay, chỉ là suy đoán và những mảnh ghép rời rạc, hoàn toàn chưa đủ để làm được bất cứ điều gì cụ thể. Một cái tên chưa đủ họ. Một khoảng trống trong log hệ thống. Một cuộc gọi nhầm đầy cảm xúc. Tất cả đều là những manh mối có sức nặng cảm xúc, nhưng chưa phải bằng chứng theo đúng nghĩa có thể mang ra trình bày với ai đó có thẩm quyền.
Tôi gấp cuốn sách lại, tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng hắt lên những tán cây trong khuôn viên trường, lòng dấy lên một quyết tâm mới: tôi cần tìm bằng chứng cụ thể hơn, không thể chỉ dựa vào cảm giác và suy đoán mãi được.
Tôi mở lại ghi chú "Ca thứ Năm", đọc lại từ đầu tất cả những gì mình đã ghi chép suốt gần một tháng qua, cố gắng sắp xếp lại theo một trình tự logic hơn: những gì đã biết chắc chắn, những gì còn là suy đoán, và những gì cần tìm hiểu thêm. Tôi kẻ ba cột trên một trang giấy trắng, phân loại từng chi tiết một cách cẩn thận như đang làm một bài tập thống kê thực sự, không phải vì môn học nào yêu cầu, mà vì chính tôi cần nhìn thấy rõ ràng mình đang đứng ở đâu trong hành trình này. Tôi lập một danh sách việc cần làm: tìm hồ sơ nhân sự chính thức của người tên Bảo, xác nhận họ đầy đủ, tìm cách liên hệ với người từng biết rõ chuyện gì đã xảy ra đêm đó.
Ngồi giữa thư viện yên tĩnh, cây bút gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp suy nghĩ, tôi cảm thấy mình đang dần chuyển từ một người tò mò sang một người thật sự nghiêm túc muốn tìm ra sự thật, có phương pháp, có kế hoạch, không còn chỉ trông chờ vào những manh mối tự tìm đến mình nữa.
Gần chín giờ tối, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ Huy.
"Tao tìm được cái này trong kho lúc dọn hàng chiều nay, mày phải xem."
Kèm theo là một tấm ảnh, chụp vội, hơi mờ, ánh sáng trong kho không đủ để nhìn rõ chi tiết, chỉ thấy loáng thoáng một vật gì đó màu nâu sẫm, có vẻ như một tập giấy tờ cũ nằm lẫn giữa những thùng hàng bỏ đi.
Tôi nhìn tấm ảnh mờ đó thật lâu, tim đập nhanh hơn, một cảm giác vừa tò mò vừa lo lắng dâng lên trong lòng. Tôi nhắn lại hỏi đó là gì, nhưng Huy chỉ trả lời ngắn gọn, bảo để mai gặp trực tiếp rồi xem cho rõ, giải thích qua tin nhắn không tiện.
Tôi thu dọn sách vở, rời khỏi thư viện trong tâm trạng vừa hồi hộp vừa nôn nao, bước chân vội vã hơn bình thường trên con đường về nhà. Đêm đó tôi khó ngủ, không phải vì lo lắng như những đêm trước, mà vì một cảm giác gần như là hy vọng, rằng có lẽ, sau tất cả những mảnh ghép rời rạc, tôi sắp chạm tới được một điều gì đó thật sự cụ thể, thứ có thể giúp tôi hiểu trọn vẹn câu chuyện mình đang cố gắng ghép lại từng ngày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →