🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cô Tuệ gọi My tới phòng làm việc riêng vào một buổi sáng, cách buổi tối bếp lửa ấm áp đúng một ngày, khi ánh nắng còn chưa kịp gắt.

Căn phòng nhỏ, kê một cái bàn gỗ cũ, một giá sách gọn gàng chứa toàn sách về tâm lý học và vài cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc. Trên bàn có một bình trà, hai cái chén sứ nhỏ, và một cuốn sổ dày cộm đặt cạnh chồng giấy tờ.

"Ngồi đi con." Cô Tuệ rót trà, đẩy một chén về phía My. "Cô muốn hỏi thăm con vài chuyện, không phải kiểm tra gì đâu, chỉ để cô hiểu con hơn thôi."

My ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, hơi căng thẳng dù cô Tuệ không có vẻ gì đe doạ.

"Con sống với ai ở nhà?" Cô Tuệ hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"Dạ mẹ con với em trai con." My đáp. "Bố con đi làm bên Nhật."

"Lâu chưa?"

"Từ hồi con mười tuổi." My cụp mắt xuống chén trà, hơi nóng bốc lên làm mờ một khoảng nhỏ trước mặt cô.

Cô Tuệ gật đầu, không hỏi thêm về bố My, chuyển sang những câu hỏi khác, về trường lớp, về kỳ thi vừa rồi, về những người bạn My còn giữ liên lạc. My trả lời từng câu, ngắn gọn, không đi sâu, và cô Tuệ cũng không ép, chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chú vài dòng vào cuốn sổ đang mở trước mặt.

Tới một lúc, cô Tuệ với tay lấy thêm một cuốn sổ khác từ trên giá, định giở ra tìm gì đó, nhưng động tác hơi vội khiến một trang giấy rời, kẹp lỏng lẻo giữa các trang, tuột ra, bay là là xuống sàn nhà, đáp gần chân My.

My cúi xuống nhặt lên, định đưa trả ngay, nhưng ánh mắt cô vô tình lướt qua vài dòng chữ viết tay nguệch ngoạc trên đó trước khi kịp gấp lại.

Ngày 14 tháng 11 năm 2019 — Hôm nay tròn một năm. Cô ra giếng, chỉ định ngồi một lúc thôi, không định làm gì cả. Nhưng tay cứ tự động lần vào túi, lấy chiếc điện thoại của con trai cô ra, cái máy cô vẫn giữ từ hôm đó tới giờ, chưa dám xoá gì trong đó. Cô không nhớ mình đã nghĩ gì lúc thả nó xuống. Chỉ nhớ sáng hôm sau, cô thấy nhẹ hơn, và cô sợ chính cái nhẹ đó hơn bất cứ điều gì.

"Con..." My ngẩng lên, đưa tờ giấy lại, tay hơi run.

Cô Tuệ đón lấy tờ giấy, động tác chậm hơn bình thường một chút, đủ để My nhận ra tay bà cũng đang run nhẹ. Bà gấp tờ giấy lại làm đôi, kẹp trở vào giữa cuốn sổ, đặt cuốn sổ úp xuống bàn, cách xa tầm với của My hơn trước.

"Con đọc được gì không?" Giọng cô Tuệ vẫn đều, nhưng có gì đó khác đi, một sự cẩn trọng mới xuất hiện.

"Con... con thấy có nhắc tới con trai cô." My đáp thật, không dám nói dối. "Con xin lỗi, con không cố ý đọc."

Cô Tuệ im lặng một lúc lâu, đủ lâu để My nghe rõ tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tiếng gió lùa qua tán lá. Bà nhìn xuống chén trà của mình, rồi ngước lên, ánh mắt không giận dữ, chỉ mang một nỗi mệt mỏi già nua hơn cả tuổi tác của bà.

"Cô có một đứa con trai." Bà nói, giọng chậm rãi, như đang cân nhắc từng từ. "Nó mất rồi. Lâu rồi. Chuyện đó không liên quan tới bảy ngày của con ở đây đâu, con đừng bận tâm."

"Dạ." My gật đầu, không dám hỏi thêm, dù trong lòng có hàng chục câu hỏi đang cựa quậy.

Cô Tuệ đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nắng bên ngoài, lưng quay về phía My, như muốn kết thúc câu chuyện tại đây. "Thôi, hôm nay vậy đủ rồi. Con về nghỉ đi, chiều còn hoạt động nhóm."

My đứng dậy, cúi đầu chào, bước ra khỏi phòng. Ra tới hành lang, cô dừng lại một giây, ngoái nhìn qua khe cửa còn hé mở, thấy cô Tuệ vẫn đứng đó, một tay tựa vào khung cửa sổ, dáng người bất động như một bức tượng.

My bước tiếp, lòng nặng trĩu một câu hỏi mới, không phải câu hỏi về chính mình lần này, mà về người phụ nữ vừa dạy cô cách thả một hạt gỗ xuống giếng để tìm sự nhẹ nhõm.

Cô đi ngang qua sân, thấy Bảo Tín đang chơi đá cầu một mình, tiếng cầu đập xuống nền đất đều đặn, nhưng cô không có tâm trạng để nhập cuộc lúc này. Cô chỉ vẫy tay chào qua loa, rồi tiếp tục bước về phòng, đầu óc vẫn còn quay cuồng với hình ảnh cô Tuệ đứng lặng bên khung cửa sổ, cùng dòng chữ viết tay run rẩy trong cuốn sổ vừa vô tình đọc được.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →