🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp trại tối hôm đó đông vui hơn thường lệ, cả nhóm học viên được giao nhiệm vụ tự nấu bữa tối, mỗi người một việc, khói bốc lên từ mấy cái chảo gang đặt trên bếp củi.

"Ai giao cho Bảo Tín cầm chảo trứng vậy trời." Chị Nhã đứng cách đó vài bước, bụm miệng cười khi thấy khói đen bốc lên nghi ngút từ chỗ cậu đứng.

"Cháy tí thôi mà, ăn được." Bảo Tín cãi, tay vẫn cầm đũa cả xới liên tục, mặt trứng đã chuyển sang màu nâu sậm gần như đen.

"Tí đâu, cháy hẳn rồi kìa." My bước lại gần, nhìn vào chảo, không nhịn được bật cười. "Cho lửa nhỏ lại đi, để lửa to vầy sao không cháy."

"Em tưởng lửa to thì nhanh chín." Bảo Tín gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác thật thà khiến cả đám xung quanh cười ồ.

My cầm lấy đũa từ tay cậu, tự tay vặn nhỏ lửa, xúc phần trứng cháy ra một góc chảo, đổ thêm chút dầu, tráng lại mẻ mới. "Nhìn cho kỹ nè, học theo."

"Chị nấu ăn giỏi vậy?" Bảo Tín đứng cạnh, quan sát chăm chú.

"Không giỏi, nhưng ít ra không làm cháy nhà." My đáp, tay vẫn thoăn thoắt lật trứng.

Cả nhóm dần tụ lại quanh khu bếp, người nhặt rau, người rửa chén, người ngồi quạt lửa, tiếng cười nói vang khắp gian bếp nhỏ. Một trong hai chị em nhà kia, cô bé mười lăm tuổi tên Hạ, làm rơi cả rổ đậu bắp xuống đất, cuống quýt nhặt lại, bị chị gái trêu chọc tới đỏ mặt. Khang, cậu bé mười hai tuổi, cứ lượn lờ quanh nồi cơm, canh me lúc nào cơm chín để được cạo cháy.

Trước khi dọn ra bàn, thầy Kiên đi một vòng kiểm tra từng món, gật gù khen nồi canh chua của chị Nhã, nhíu mày nhìn chảo trứng cháy cạnh của Bảo Tín một lúc rồi bật cười, không trách móc gì, chỉ dặn lần sau nhớ để lửa nhỏ. Cô Tuệ cũng ra phụ dọn bát đũa, tay bà thoăn thoắt xếp từng đôi đũa ngay ngắn cạnh mỗi cái bát, không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng mỉm cười khi nghe tiếng cười đùa của đám học viên.

Bữa tối được dọn ra trên chiếc bàn dài kê giữa sân, dưới ánh đèn dây treo lủng lẳng trên mấy cành cây. Món trứng chiên cháy cạnh của Bảo Tín, dù không đẹp mắt, vẫn được cả nhóm ăn sạch, kèm theo không ít lời trêu chọc.

"Lần sau để tao chiên, mày lo giữ lửa thôi." My nói, gắp một miếng trứng cháy cạnh bỏ vào bát Bảo Tín, giọng đã tự nhiên xưng hô thân mật hơn hẳn buổi sáng gặp nhau lần đầu.

"Được, để em học." Bảo Tín cười toe, nhai nhồm nhoàm.

Bữa ăn kéo dài hơn thường lệ, không ai vội vàng đứng dậy, tiếng cười đùa xen lẫn tiếng côn trùng kêu rả rích trong màn đêm đang buông xuống. My ngồi giữa đám đông, nhìn quanh bàn, thấy chị Nhã đang kể chuyện gì đó khiến cả Hạ và Vy cười nghiêng ngả, thấy Khang đang tranh phần cháy cơm với một đứa khác, thấy Bảo Tín vừa ăn vừa huyên thuyên về một trận đấu game nào đó cậu từng chơi.

Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng cười rộn ràng và ánh đèn vàng ấm áp, My chợt nghĩ tới việc mình đã thả ba hạt gỗ xuống giếng từ hôm qua tới giờ. Cô nghĩ tới cảm giác nhẹ nhõm mỗi lần thả, rồi tự hỏi, nếu cứ tiếp tục vậy, liệu có một ngày cô sẽ quên mất cả buổi tối này không, quên mất tiếng cười của Bảo Tín, quên mất khuôn mặt lem lọ nồi của Khang, quên mất cảm giác ấm áp đang lan trong ngực cô lúc này.

Ý nghĩ đó thoáng qua rất nhanh, không đủ lâu để làm My mất vui, nhưng đủ để lại một gợn nhỏ, như một hạt sạn lọt vào giày, không đau, chỉ khiến cô ý thức được nó đang ở đó.

Cô lắc đầu, gạt ý nghĩ sang một bên, cầm đũa gắp thêm miếng trứng cháy cạnh, cố giữ lại khoảnh khắc này trong đầu mình lâu nhất có thể, dù không chắc liệu giữ lại có phải là điều cô còn được quyền chọn hay không.

Ăn xong, cả nhóm cùng nhau dọn dẹp, người bưng bát, người quét sân, không ai bảo ai, mọi việc cứ tự nhiên chia đều như một thói quen đã có từ lâu dù My mới tới trại chưa đầy ba ngày. Đèn dây trên cành cây tắt dần từng bóng khi thầy Kiên đi kiểm tra vòng cuối trước giờ nghỉ, chỉ còn lại ánh trăng thượng tuần mờ nhạt soi xuống khoảng sân vắng.

My đứng lại một lúc, nhìn khoảng sân vừa ồn ào giờ đã trống trải, rồi mới quay vào phòng, lòng vẫn còn vương lại chút ấm áp của bữa tối, xen lẫn cái gợn nhỏ chưa kịp tan hẳn.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →