Giờ nghỉ trưa, My nằm dài trên giường, tay gối đầu, ánh nắng xuyên qua tấm rèm mỏng phủ một lớp vàng nhạt khắp căn phòng.
"Chị Nhã." My gọi, giọng lười biếng. "Em kể chị nghe cái quán trà sữa gần nhà em, ngon dã man luôn."
"Ừ, kể đi." Chị Nhã đang gấp lại chồng quần áo, không ngẩng lên.
"Quán đó bé xíu, nằm trong hẻm, có mỗi bà cô bán, không có tên hiệu đàng hoàng gì hết, tụi em toàn gọi là quán trà sữa cô Sáu thôi." My nói, giọng hào hứng dần. "Em với đám bạn cấp ba hay ghé, tuần nào cũng phải hai ba lần, món gì đó..."
Cô khựng lại giữa câu.
"Món gì?" Chị Nhã ngẩng lên, thấy My đang nhíu mày, mắt dán chặt vào một điểm vô định trên tấm rèm cửa.
"Món... em gọi hoài mà." My ngồi bật dậy, cố lục lại trong đầu. Cô nhớ rõ ràng cảm giác ngồi trên cái ghế nhựa thấp trước quán, nhớ tiếng đá va vào ly nhựa, nhớ cả cách bà Sáu hay cười khi thấy My tới, nhưng cái tên món đó, thứ cô đã gọi đúng một loại suốt ba năm liền, không chịu hiện ra.
"Trà sữa trân châu đường đen?" Chị Nhã gợi ý.
"Không phải." My lắc đầu, mắt vẫn nhìn xa xăm. "Không phải trân châu đường đen, cái đó em ít gọi. Cái em hay gọi nó có thêm gì đó, một lớp gì đó phía trên, màu hơi..." Cô đưa tay lên, cố hình dung lại hình ảnh ly nước quen thuộc, nhưng chỉ ra được một khối màu mờ nhạt, không có chữ, không có tên.
"Từ từ, đừng gấp." Chị Nhã bỏ chồng quần áo xuống, ngồi lại gần My hơn.
My nhắm mắt, cố moi lại từng chi tiết một, cái bàn gỗ ọp ẹp, cái quạt máy kêu kẽo kẹt, tiếng nhạc mở nho nhỏ từ cái loa cũ, tất cả vẫn hiện lên rõ ràng như mọi khi. Nhưng đúng chỗ đáng lẽ phải có cái tên món nước, một khoảng trống hoàn toàn nằm đó, sạch sẽ, không một vết tích, như một trang giấy chưa từng viết chữ.
"Em không nhớ." My mở mắt, giọng run nhẹ. "Chị Nhã, em thật sự không nhớ nổi. Mà em nhớ rõ mọi thứ khác, chỉ có cái tên đó là..."
"Có thể tại em mệt thôi." Chị Nhã đặt tay lên vai My, trấn an. "Người ta hay quên vặt vãnh khi căng thẳng mà."
"Nhưng em gọi món đó cả trăm lần rồi." My lắc đầu, giọng nhỏ dần. "Làm sao quên nổi tên một thứ mình gọi cả trăm lần."
Chị Nhã không trả lời ngay, chỉ nhìn My với ánh mắt hơi lo lắng, rồi cố nặn ra một nụ cười trấn an. "Chắc vài bữa nhớ lại thôi. Người ta hay vậy, cái tên nó cứ nằm ở đầu lưỡi, đợi lúc mình không cố nhớ tự nhiên nó bật ra."
"Chị có bao giờ vậy chưa? Quên một cái tên mà mình chắc chắn phải nhớ ấy." My hỏi, giọng vẫn còn run.
"Chắc cũng có, nhưng chị không để ý kỹ như em." Chị Nhã nhún vai, cầm lại chồng quần áo đang gấp dở. "Người lớn quên vặt suốt à, tên đồng nghiệp, tên món ăn, có khi quên cả hôm nay là thứ mấy."
"Nhưng em mới có mười tám tuổi." My nói, giọng nhỏ hẳn. "Mười tám tuổi mà quên vậy có bình thường không chị?"
Chị Nhã không trả lời câu hỏi đó, chỉ xoa nhẹ lưng My một cái, rồi đứng dậy đi cất chồng quần áo vào tủ, để lại My một mình với câu hỏi chưa có lời đáp.
My gật đầu, nhưng trong lòng không thấy yên tâm chút nào. Cô nằm xuống lại, quay mặt vào tường, cố tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là một sự cố nhỏ, một cái tên bay đi vì trí nhớ con người vốn không hoàn hảo, ai cũng từng quên tên một món ăn, một bài hát, một con đường.
Nhưng có gì đó trong cách cái tên ấy biến mất, sạch sẽ tới mức không để lại một vết tích nào, khiến My không thể gạt nó khỏi đầu. Cô nằm im, mắt mở, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, và bắt đầu, lần đầu tiên, tự hỏi trong đầu xem còn thứ gì khác đã lặng lẽ biến mất khỏi trí nhớ mình mà cô chưa kịp nhận ra.
Cô lật người nằm ngửa lại, nhìn ánh nắng trưa di chuyển chậm rãi trên tấm rèm mỏng, cố nhớ lại từng thứ mình từng làm từ lúc lên xe tới giờ, từng bữa ăn, từng câu chuyện, từng khuôn mặt đã gặp, xem còn khoảng trống sạch sẽ nào khác giống cái tên món trà sữa kia đang ẩn nấp đâu đó hay không. Cô không tìm ra thêm gì, nhưng việc phải tự kiểm tra chính trí nhớ của mình như vậy, cẩn thận từng chút một, là điều trước đây cô chưa từng phải làm trong đời.
Câu hỏi đó, một khi đã bật ra, không chịu tắt đi nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →