Kho nhỏ nằm khuất sau dãy nhà bếp, một căn phòng gỗ chỉ rộng chừng vài mét vuông, cửa để hé, ánh sáng sớm lọt qua khe ván hắt thành từng vệt trên nền đất nện.
My đi ngang qua trên đường ra sân tập thể dục, tình cờ liếc vào trong, thấy hàng chục cái mẹt tre xếp chồng lên nhau, mỗi mẹt rải đầy những hạt gỗ nâu sẫm giống hệt hạt cô đã thả xuống giếng hôm qua. Cô dừng lại, tò mò bước vào, cúi xuống nhìn gần hơn.
"Hạt bồ đề đó." Một giọng nữ vang lên sau lưng khiến My giật mình quay lại.
Cô gái trẻ hôm qua múc canh ở bếp đang đứng ngoài cửa, tay bưng một cái mâm nhỏ có vài quả chuối, một đĩa xôi, và một bó nhang chưa đốt. "Hạt cây bồ đề sau chùa dưới chân đồi, người ta phơi khô rồi khắc số, để dành thả giếng."
"Chị..." My đứng dậy, phủi tay. "Em xin lỗi, em không cố ý vào đây."
"Không sao, cửa mở mà." Cô gái cười, đặt mâm xuống bậc thềm gần đó, bắt đầu sắp xếp lại chuối và xôi cho ngay ngắn. "Chị Vân. Hôm nay rằm, chị chuẩn bị ít đồ cúng."
My cầm thử một hạt gỗ lên, đưa gần mũi, ngửi thấy một mùi thoang thoảng, không hẳn là mùi gỗ, mà giống mùi nhang đã cháy dở, vương vất như thể những hạt này từng được đặt gần một bát hương nào đó rất lâu.
"Sao hạt lại có mùi nhang vậy chị?" My hỏi, vẫn cầm hạt gỗ trong tay.
"Chắc tại phơi chung chỗ với mâm cúng." Chị Vân đáp, không ngước lên, tay vẫn thoăn thoắt xếp mấy quả chuối cho thẳng hàng. "Cô Tuệ hay cúng rằm với mùng một, chỗ phơi hạt với chỗ để mâm cúng chỉ cách nhau một bức tường."
My nhìn quanh kho một lượt, thấy trên vách gỗ treo một tấm lịch cũ đã ố vàng, vài cuốn sổ tay bìa cứng xếp gọn trên kệ thấp, và một chiếc cân tiểu ly nhỏ dùng để đong hạt trước khi mang ra giếng. Mọi thứ trong căn phòng này đều cũ kỹ, được giữ gìn cẩn thận, như thể chúng quan trọng hơn vẻ ngoài xuềnh xoàng của chúng cho thấy.
"Mỗi ngày phải làm bao nhiêu hạt vậy chị?" My hỏi, tò mò thật sự.
"Tuỳ hôm, có hôm nhiều, hôm ít." Chị Vân đáp, tay vẫn thoăn thoắt sắp xôi cho ngay ngắn trên mâm. "Cô Tuệ dặn lúc nào cũng phải để dư, sợ thiếu."
My gật đầu, đặt hạt gỗ trở lại mẹt tre, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chị Vân. Có gì đó trong cách chị nói, cách chị cười, khiến My cảm thấy khó gọi tên. Nụ cười của chị Vân không tắt, dù đang nói về việc gì, dù nét mặt lẽ ra phải đổi theo câu chuyện. Nó cứ giữ nguyên một độ cong nhất định, như một bức ảnh dán sẵn trên khuôn mặt thay vì một biểu cảm sống.
"Chị làm ở đây lâu chưa?" My hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.
"Lâu rồi." Chị Vân đứng dậy, phủi tay lên tạp dề. "Chị cũng từng là học viên, giờ ở lại phụ bếp thôi."
"Vậy chắc chị hiểu rõ mọi luật lệ ở đây hơn ai hết."
"Chắc vậy." Chị Vân cười, bê mâm cúng lên, chuẩn bị bước ra ngoài. "Mà em hỏi kỹ vậy làm gì, lo lắng hả?"
"Dạ không, em chỉ tò mò thôi." My lùi lại một bước, nhường đường.
Chị Vân bước qua My, mùi nhang từ mâm cúng thoảng theo sau, hoà lẫn với mùi hạt bồ đề khô còn vương trên đầu ngón tay My. Ra tới cửa, chị dừng lại, quay đầu nhìn My một lần nữa, vẫn nụ cười ấy, không đổi.
"Ở đây ai cũng thấy nhẹ hơn sau vài ngày thôi." Chị nói, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang khen thời tiết đẹp. "Đừng lo nghĩ nhiều quá, mệt người."
My đứng lại trong kho một mình, nhìn theo bóng chị Vân khuất dần sau góc bếp. Câu nói cuối cùng ấy, đáng lẽ phải là một lời an ủi bình thường, lại khiến gáy My lạnh buốt một thoáng, không rõ vì sao.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, ngón tay còn vương chút bụi gỗ mịn từ những hạt bồ đề, và bất giác đưa lên ngửi lại, cố nhớ xem mùi nhang thoang thoảng ấy có giống mùi gì cô từng biết không. Không giống bất cứ mùi nào cô từng ngửi ở nhà, ở trường, hay bất cứ đâu trong hai mươi năm gia đình cô sống ở thành phố.
Nó chỉ giống chính nó, một mùi rất riêng của nơi này, và My chợt nhận ra mình đã bắt đầu chú ý những chi tiết nhỏ quanh trại theo một cách khác hẳn hai ngày trước, khi cô còn mải đếm những con số vô hình trong đầu mình.
Tiếng chuông tập thể dục vang lên ngoài sân, giục My rời khỏi kho nhỏ, nhưng hình ảnh nụ cười không đổi của chị Vân vẫn còn lởn vởn trong đầu cô suốt buổi sáng hôm đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →