Buổi chiều, cả nhóm được tập trung ra sân sau hoạt động nhóm, khoảng sân đất nện rộng rãi nằm giữa hai dãy nhà gỗ, một cây bàng già toả bóng mát ở góc.
"Trò chơi hôm nay tên là Đoán Từ." Thầy Kiên đứng giữa vòng tròn, tay cầm một xấp giấy nhỏ đã gấp làm tư. "Chia hai đội. Một người rút giấy, diễn tả bằng cử chỉ, không được nói, đội còn lại đoán."
My đứng khoanh tay, không mấy hào hứng, bị đẩy vào đội có chị Nhã và hai đứa nhỏ. Đội kia có một cậu thanh niên trạc mười sáu tuổi, tóc để hơi dài, dáng người hơi gù về phía trước như đã quen cúi nhìn màn hình quá lâu, đang cười cợt trêu chọc một bạn cùng đội.
"Chị My đúng không?" Cậu ta quay sang, nhe răng cười. "Em nghe nói chị mới tới. Chuẩn bị tinh thần thua đội em nhé, đội em có Bảo Tín, vô địch mấy trò kiểu này."
"Tự tin dữ." My nhếch mép, lần đầu tiên trong ngày có một biểu cảm gần giống nụ cười.
Trò chơi bắt đầu. Tới lượt My rút giấy, cô đọc thấy hai chữ "con mèo", cắn môi suy nghĩ rồi bắt đầu giơ hai tay lên đầu làm tai mèo, uốn éo người, cố diễn tả động tác vờn chuột. Đội cô đoán loạn xạ, "con chó", "con thỏ", "con gấu", cho tới khi một bé gái reo lên "con mèo", cả đội vỗ tay.
Tới lượt Bảo Tín, cậu rút một tờ giấy, đọc xong bật cười thành tiếng, rồi bắt đầu diễn, hai tay ôm lấy một vật tưởng tượng trước mặt, ngón tay bấm bấm liên tục, mặt nhăn nhó như đang cực kỳ tập trung. Đội kia đoán "chơi game", cậu lắc đầu quầy quậy, diễn tiếp, giả bộ tức giận đập tay xuống, rồi lại bấm bấm.
"Điện thoại hết pin!" Ai đó hét lên. Bảo Tín gật đầu lia lịa, cả sân cười ồ lên, kể cả My.
Đó là lần đầu tiên trong hai tháng My cười thành tiếng, một tiếng cười ngắn, bật ra trước khi kịp kiềm lại, khiến chính cô cũng ngạc nhiên. Chị Nhã liếc sang, mỉm cười, không nói gì, chỉ tiếp tục cổ vũ đội mình.
Trò chơi tiếp tục thêm vài vòng nữa, My rút phải chữ "xe máy", loay hoay diễn tả động tác vặn ga, suýt ngã vì mất thăng bằng, khiến cả sân cười ầm lên lần nữa. Bảo Tín, tới lượt mình, cố tình chọn diễn những từ khó nhất trong xấp giấy, "cúp điện", "wifi yếu", mỗi lần diễn xong dù đội kia đoán sai bét cậu vẫn cười khoái chí như thể việc làm khó người khác quan trọng hơn cả thắng thua. Có lúc cậu diễn từ "áp lực thi cử", hai tay ôm đầu, mặt nhăn nhó cường điệu, và My nhận ra mình đang nhìn theo, không phải để đoán từ, mà chỉ để xem cậu diễn.
Nắng chiều dần ngả màu cam, kéo bóng những gốc chè thành vệt dài trên đất đỏ. Trò chơi kết thúc, đội My thắng sát nút nhờ điểm cuối cùng, cả nhóm reo hò một lúc rồi giải tán dần, ai về phòng nấy nghỉ ngơi trước bữa tối, chỉ còn My đứng lại một mình gần gốc bàng, nhìn bóng nắng đổ dài trên sân đất.
"Đội chị thắng nhờ may thôi đó." Bảo Tín đi ngang, dừng lại, tay đút túi quần. "Lần sau em không nhường đâu."
"Ai nhờ em nhường." My đáp, giọng vẫn còn chút gai góc quen thuộc, nhưng nhẹ hơn hẳn buổi sáng.
"Chị mới tới hả? Em thấy chị lạ." Bảo Tín ngồi phịch xuống bậc thềm gần đó, không đợi My mời.
"Ừ, hôm qua." My đứng dựa vào thân cây bàng, không phiền lòng vì có người ngồi cạnh, một cảm giác lạ với cô những ngày gần đây. "Em ở đây lâu chưa?"
"Lần này là lần hai." Bảo Tín cười, nhưng có gì đó gượng gạo thoáng qua trong giọng. "Thôi kệ, chuyện nhỏ."
My không hỏi thêm, cảm nhận được ranh giới vô hình cậu vừa dựng lên. Cô ngồi xuống cạnh, hai người im lặng nhìn nắng chiều dần tắt sau rặng đồi chè, không ai nói gì thêm, nhưng sự im lặng đó không nặng nề như những đêm My từng trải qua ở nhà, chỉ nằm nhìn trần, chờ một tin nhắn không tới.
"Chị thấy sao, sau một ngày?" Bảo Tín hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng ra đồi chè, không quay sang.
"Không biết." My đáp thật lòng. "Lạ. Kiểu... trống, nhưng không phải trống khó chịu."
"Ừ, ngày đầu ai cũng nói vậy." Bảo Tín gật gù, ra vẻ từng trải. "Qua ngày ba ngày tư mới thấy rõ. Chị cứ từ từ."
Tiếng kẻng báo giờ cơm tối vang lên từ phía nhà bếp, kéo cả hai đứng dậy. Bảo Tín phủi quần, chạy trước vài bước rồi ngoái lại, giọng vẫn còn vương chút trêu chọc của buổi chiều.
"Mai đội em thắng lại đó, chị chuẩn bị tinh thần đi."
My không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, bước theo sau, hai tay không còn thọc sâu trong túi áo hoodie như lúc mới xuống xe sáng qua. Bữa tối hôm đó cô ăn được nhiều hơn tối trước, không phải vì đói, mà vì đầu óc không còn bận đếm những con số vô hình suốt bữa ăn.
Tối đó, khi thầy Kiên đi dọc hành lang hỏi ai muốn đăng ký thêm một giờ Lặng buổi tối trước khi ngủ, My là người đầu tiên giơ tay, không ai ép cô cả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →