🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nhà bếp chung ồn ào hơn My tưởng, tiếng bát đũa va nhau, tiếng cười nói của mấy đứa nhỏ tuổi hơn ngồi cuối bàn, mùi canh chua bốc lên từ cái nồi to đặt giữa bàn gỗ dài.

My ngồi cạnh chị Nhã, cầm đũa gắp cơm nhưng mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân nắng bên ngoài. Trong đầu cô, một con số cứ tự động chạy, không rõ từ đâu ra: bốn mươi bảy. Cô đang đếm, dù chẳng có gì để đếm, số lượt trái tim nhỏ màu đỏ mà cô tưởng tượng bài đăng cuối cùng của mình, cái ảnh chụp góc quán cà phê quen thuộc đăng từ tối hôm trước khi lên xe, có thể đã nhận được. Bốn mươi bảy, rồi bốn mươi tám, cô tự thêm vào trong đầu như một phản xạ không cần bàn phím, không cần màn hình, không cần bất cứ gì ngoài chính bộ não đã quen làm việc đó hàng trăm lần một ngày.

"Em đang tính gì mà mặt nghiêm trọng vậy?" Chị Nhã hỏi, đưa cho My đĩa rau muống xào.

"Dạ không." My giật mình, buông con số trong đầu xuống như buông một vật nóng. "Em... không có gì."

"Chị hiểu mà." Chị Nhã cười nhẹ, không truy hỏi thêm. "Ngày đầu chị cũng vậy. Cứ tưởng tượng có bao nhiêu email chưa đọc, bao nhiêu tin nhắn nhóm công ty đang trôi qua mà mình không biết."

My gật đầu, dù không hoàn toàn hiểu cảm giác của chị Nhã, nhưng cảm thấy được an ủi phần nào vì biết mình không phải người duy nhất đang tự đếm những con số vô hình. Cô nhìn quanh bàn ăn, những gương mặt xa lạ, mỗi người mang theo một lý do riêng để ngồi đây, một cậu bé chừng mười hai tuổi đang cắm cúi ăn, thỉnh thoảng đưa tay lên túi áo rồi rụt lại như chợt nhớ ra túi trống không.

"Chị tự nguyện tới đây thật hả?" My hỏi lại, lần này tò mò thật sự.

"Ừ." Chị Nhã xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, một động tác nhỏ, gần như vô thức. "Chồng chị than chị lúc nào cũng dán mắt vào điện thoại, kể cả nửa đêm, vì công việc. Chị nghĩ chị nên thử, trước khi mọi thứ tệ hơn."

"Vậy là... không phải vì ai đó ép chị." My nói, rồi im bặt, tự nhận ra mình vừa hé lộ điều gì đó về hoàn cảnh của chính mình.

Chị Nhã không hỏi tiếp, chỉ nhìn My một thoáng, ánh mắt hiểu chuyện của người từng qua một cuộc sống đủ dài để biết khi nào không nên hỏi thêm. My cúi xuống, và câu hỏi cô định nói tiếp, câu hỏi về việc liệu có ai từng bị người yêu cũ đăng chuyện riêng tư lên mạng như cô không, tắc nghẹn lại ở cổ họng trước khi kịp thành lời.

Cô không thể nói ra tên Huy. Không phải vì cô không muốn, mà vì mỗi lần định gọi tên đó, một thứ gì đó trong ngực cô co thắt lại, giống hệt cảm giác lúc đọc dòng story đầu tiên anh đăng, cái cảm giác cả thế giới đột nhiên nhìn thấy một phiên bản của cô mà chính cô cũng không nhận ra.

"Ăn đi." Chị Nhã đẩy đĩa rau lại gần My hơn, giọng nhẹ nhàng, không hỏi thêm gì nữa. "Cơm ở đây nấu ngon lắm, dù bếp toàn củi với than."

My gắp một đũa rau, nhai chậm rãi, cố tập trung vào vị đắng nhẹ của rau muống xào tỏi thay vì con số vẫn còn lởn vởn đâu đó trong đầu. Bên kia bàn, một nhân viên trại bưng ra một nồi canh khác, mùi thơm của lá giang và cá lóc lan khắp gian bếp, và có tiếng ai đó reo lên vui vẻ vì món ăn mới.

My ngước nhìn, thấy một cô gái trẻ, có lẽ ngoài hai mươi tuổi, đang múc canh vào từng bát, tay thoăn thoắt, nụ cười trên môi không tắt dù chỉ một giây. Có gì đó trong nụ cười ấy khiến My nhìn thêm một lần nữa, dù không rõ vì sao.

Bữa trưa kết thúc trong tiếng bát đũa xếp lại, tiếng ghế kéo lê trên nền xi măng. My đứng dậy, bưng khay đi rửa, và trong khoảnh khắc cúi xuống vòi nước, cô nhận ra bàn tay mình đã ngừng đếm từ lúc nào không hay.

Con số bốn mươi tám vẫn còn đó, đâu đó trong một góc trí nhớ, nhưng nó không còn tăng lên nữa. Không phải vì cô đã quên nó, chỉ là, lần đầu tiên sau rất lâu, cô để nó dừng lại đó, không thêm gì nữa cho tới bữa ăn tiếp theo.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →