🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng bằng tay ngoài sân đánh thức My dậy lúc năm rưỡi, sớm hơn bất cứ giờ nào cô từng tự nguyện thức dậy trong đời.

Cả nhóm học viên tập trung ở sân trước, khoảng sáu, bảy người đủ độ tuổi, đứng thành hàng lộn xộn, ngáp dài. Cô Tuệ đi ra từ trong nhà, tay cầm một cái giỏ tre nhỏ, bên trong lộn xộn những hạt gỗ tròn, mỗi hạt to bằng đầu ngón tay út, màu nâu sẫm, được khắc số bằng bút lông đen.

"Đi theo cô." Bà không giải thích gì thêm, chỉ quay lưng bước về phía con đường mòn xuyên qua vườn chè.

Con đường hẹp, hai bên phủ đầy sương còn đọng trên lá, chân My ướt đẫm qua đôi giày vải mỏng sau vài bước. Đi chừng năm phút, đoàn người dừng lại trước một cái giếng cổ, thành giếng xây bằng đá ong đã ngả màu rêu xanh xám, miệng giếng tròn, đường kính chừng một mét, không có nắp đậy. Một cây đa già đứng cạnh, rễ phụ buông xuống như những sợi dây thừng đan xen.

"Đây là Giếng Bà Cả." Cô Tuệ đứng cạnh miệng giếng, giọng chậm rãi như đang kể một câu chuyện đã kể hàng trăm lần. "Tương truyền bà tổ của dòng họ ở đây tự tay đào, không bao giờ cạn, kể cả mùa khô gắt nhất. Đất giữ hộ. Cứ để nó giữ hộ những gì mình không cần nhớ, con sẽ thấy nhẹ hơn."

My nhìn xuống lòng giếng, chỉ thấy bóng tối sâu hun hút, không phản chiếu được gương mặt mình dù trời đã sáng rõ.

"Từng người một." Cô Tuệ đưa giỏ hạt cho thầy Kiên, người vừa xuất hiện từ phía sau với cuốn Sổ Lặng kẹp nách. "Ai đã đủ một giờ không chạm màn hình tính từ sáng nay thì ra đây, thả một hạt xuống giếng, đúng phút thứ sáu mươi."

Không ai trong nhóm đủ điều kiện, vì tất cả vừa mới thức dậy chưa đầy nửa tiếng. Cô Tuệ gật đầu, như đã lường trước, dẫn cả đoàn quay lại sân, bắt đầu buổi tập thể dục nhẹ, rồi tới bữa sáng, rồi tới một buổi nói chuyện ngắn về nội quy trại. Suốt buổi sáng, My không hề chạm vào bất cứ màn hình nào, đơn giản vì không có gì để chạm, và cô cảm thấy cái sự thật đó buồn cười một cách chua chát.

Tới gần mười một giờ trưa, thầy Kiên gọi tên My.

"Đủ giờ rồi. Em ra giếng với cô Tuệ nhé."

My đi theo cô Tuệ, chân bước chậm, không hẳn vì mệt mà vì một cảm giác lạ đang dâng lên trong ngực, giống hồi hộp, nhưng không hẳn là hồi hộp. Tới nơi, cô Tuệ đưa cho My một hạt gỗ, ấm nóng vì vừa được giữ trong lòng bàn tay bà cả buổi sáng.

"Thả xuống, đúng giờ, không sớm không muộn." Cô Tuệ nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ. "Còn hai mươi giây."

My cầm hạt gỗ, xoay xoay giữa ngón cái và ngón trỏ, cùng động tác cô vẫn hay làm với điện thoại mỗi khi lo lắng. Mười giây. Năm giây. Cô Tuệ gật đầu.

My mở lòng bàn tay. Hạt gỗ rơi xuống, mất hút vào bóng tối, không một tiếng tõm, như thể nước dưới đáy giếng đặc hơn nước bình thường, nuốt trọn âm thanh trước khi nó kịp vang lên.

Một cảm giác kỳ lạ lan từ đỉnh đầu xuống, nhẹ bẫng, như có ai vừa gỡ một cái mũ bảo hiểm chật cứng cô đội suốt hai tháng liền mà chưa từng nhận ra nó nặng tới mức nào. Đầu óc My trống rỗng theo một cách dễ chịu, khác hẳn cái trống rỗng mệt mỏi tối qua. My đứng lặng, hai tay buông thõng, mắt vẫn nhìn xuống miệng giếng tối om.

"Con thấy sao?" Cô Tuệ hỏi, giọng không có vẻ tò mò tọc mạch, chỉ như đang ghi chép.

"Con..." My lúng túng, không tìm được từ đúng. "Con thấy nhẹ. Nhẹ thật."

Cô Tuệ không nói gì thêm, chỉ gật đầu, quay người bước đi trước, để lại My đứng một mình bên giếng thêm vài giây. My nhìn xuống, rồi ngước lên nhìn tán cây đa xanh um phía trên, ánh nắng trưa lọt qua kẽ lá thành từng đốm sáng nhảy múa trên mặt nước xa tít bên dưới.

Cô không tin cảm giác nhẹ nhõm này là thật. Nó đến quá nhanh, quá dễ dàng, sau ngần ấy đêm cô nằm thức trắng cầu xin bất cứ điều gì có thể khiến đầu óc mình ngừng quay cuồng.

Nhưng nó vẫn ở đó, thật như hơi lạnh của sương sớm còn bám trên tay áo cô.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →