🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hộp gỗ có khoá bằng đúng một cuốn sổ tay, đặt trên bàn gỗ mộc trong phòng tiếp nhận, mười hai ô nhỏ xếp thành hàng như tủ đựng thư ở chung cư cũ của My.

"Mỗi ô một tên." Thầy Kiên, người đàn ông ba mươi mấy tuổi với vai rộng và giọng nói chắc như huấn luyện viên thể thao, chỉ vào ô trống có dán mảnh giấy ghi tên My bằng bút lông. "Điện thoại của em sẽ nằm ở đây suốt bảy ngày. Chìa khoá cô Tuệ giữ, không phải anh, không phải ai khác."

My đứng nhìn cô Tuệ đặt điện thoại của mình vào ô đó, khoá lại bằng một ổ khoá nhỏ màu đồng, rồi treo chùm chìa khoá lên móc sau lưng bà, ngang tầm với một xâu chìa khoá khác đã cũ mòn vì dùng nhiều năm. Tay My run nhẹ, không phải vì lạnh. Cô nhận ra mình đang thở nhanh hơn bình thường, tim đập dồn dập như lúc chuẩn bị vào phòng thi mà quên mang thẻ dự thi.

"Còn máy tính bảng, đồng hồ thông minh, hay bất cứ thứ gì có màn hình cảm ứng?" Thầy Kiên hỏi, giọng vẫn đều đều như đã hỏi câu này hàng trăm lần.

"Em không có." My đáp, giọng khô khốc.

"Luật ở đây gọi là Luật Giờ Lặng." Thầy Kiên ngồi xuống ghế đối diện, đưa cho My một cuốn sổ bìa cứng màu xanh rêu. "Không phức tạp đâu. Cứ mỗi giờ liên tục không chạm màn hình nào, em sẽ được ghi nhận một vạch trong sổ này. Đủ giờ, đủ ngày, hết bảy ngày em nhận lại điện thoại, về nhà."

"Chỉ vậy thôi?" My lật cuốn sổ, thấy những trang giấy kẻ ô còn trắng tinh, chưa có một vạch nào.

"Chỉ vậy thôi, cho hôm nay." Thầy Kiên mỉm cười, nhưng ánh mắt anh lướt qua cô Tuệ đứng phía sau My một thoáng rất nhanh, nhanh tới mức My suýt không kịp thấy. "Những ngày sau em sẽ hiểu thêm. Giờ đi nhận phòng đã, chắc em mệt rồi."

My không hỏi thêm. Cô không còn sức để hỏi. Hai tháng liền không ngủ quá bốn tiếng một đêm đã bào mòn phần tò mò trong cô, chỉ để lại một lớp mệt mỏi đặc quánh, dày như sương ngoài sân sáng nay.

Phòng của My nằm ở dãy nhà gỗ một tầng cuối khu, hai giường đơn, một cửa sổ nhìn ra vườn chè. Một cô gái trạc gần ba mươi tuổi đang ngồi trên giường bên kia, xếp đồ vào tủ nhỏ, tóc buộc cao, tay trái đeo nhẫn cưới sáng loáng.

"Chào em." Cô gái ngẩng lên, giọng ấm, có chút gì đó rất công sở trong cách phát âm rành mạch. "Chị Nhã. Em ở giường này nhé, chị chọn giường gần cửa sổ rồi, em không phiền chứ?"

"Dạ không." My đặt ba lô xuống giường còn lại, ngồi phịch xuống, không buồn tháo giày.

"Lần đầu tới đây hả?" Chị Nhã hỏi, không có vẻ tò mò quá đà, chỉ như đang bắt chuyện cho đỡ ngượng.

"Vâng." My đáp, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những luống chè xanh trải dài tới tận chân đồi. "Chị thì... chị tự nguyện tới hả?"

"Ừ." Chị Nhã cười, hơi ngại. "Nghe kỳ ha, người lớn rồi mà tự đăng ký đi cai nghiện điện thoại."

My không đáp. Cô nằm xuống, kéo chăn lên tới cằm, dù trời còn chưa tối hẳn. Cô nhắm mắt, cố ép mình ngủ, nhưng đầu óc cứ quay về cái ô gỗ nhỏ có tên mình, nơi màn hình điện thoại đang nằm im lìm trong bóng tối, không còn phát sáng lần nào nữa cho tới bảy ngày sau.

Đêm xuống nhanh trên đồi chè. Không có tiếng còi xe, không có tiếng chuông báo tin nhắn, chỉ có tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ và tiếng thở đều của chị Nhã đã ngủ say ở giường bên. My nằm im trong bóng tối, mắt mở thao láo, tay phải đặt trên bụng, ngón cái cứ lặp đi lặp lại động tác vuốt lên, vuốt lên, dù chẳng có gì dưới ngón tay ngoài lớp chăn mỏng.

Cô đếm nhịp thở của mình để cố dỗ giấc ngủ, một, hai, ba, tới khi con số vượt qua một trăm mà mắt vẫn mở, cô bỏ cuộc, quay người nằm nghiêng, nhìn ra khung cửa sổ đen kịt.

Ở nhà, giờ này chắc điện thoại của cô đã sáng lên vài lần, có thể là tin nhắn của Thảo hỏi cô tới nơi chưa, có thể chẳng có gì cả. My không biết, và lần đầu tiên sau hai tháng, cái không biết đó không khiến cô hoảng loạn vùng dậy kiểm tra.

Nó chỉ khiến cô nằm đó, trống rỗng, chờ một giấc ngủ không chịu tới.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →