🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ngón tay cái phải của My đã tự động vuốt lên bảy lần trước khi cô kịp nhận ra túi quần không còn gì để vuốt.

Điện thoại vẫn nằm trong ba lô, dưới chân, màn hình khoá đen. My chỉ đang tưởng tượng cảm giác kính cường lực trơn dưới da ngón tay, cái phản xạ đã ăn vào tuỷ suốt hai tháng nay, ngay cả khi không có gì để chạm. Cô ngồi ghế sau, nhìn ra cửa kính. Sương còn dày trên quốc lộ 20, trắng đục như ai vừa hắt nước gạo lên kính chắn gió, và mẹ cầm lái, hai tay đặt đúng vị trí mười giờ hai giờ, thẳng lưng hơn hẳn ngày thường.

"Mẹ nói đi công chuyện với dì Loan mà." My phá vỡ im lặng đã kéo dài từ lúc qua khỏi Bảo Lộc mười cây số. "Mẹ nói dì cần người phụ dọn nhà."

"Mẹ xin lỗi." Mẹ không quay đầu lại, mắt vẫn dán vào đường. "Mẹ biết nói thật con sẽ không chịu lên xe."

"Con hai mươi mốt tuổi..." My khựng lại, tự sửa. "Con mười tám tuổi, mẹ không thể cứ thế nhốt con vào một cái trại nào đó."

"Bảy ngày, My." Giọng mẹ mềm hơn, nhưng tay vẫn không rời vô lăng. "Bảy ngày thôi. Mẹ đã hỏi kỹ rồi, người ta không giam giữ ai hết, con muốn về lúc nào cũng được, chỉ là..." Mẹ ngừng lại, như đang chọn từ. "Chỉ là mẹ không chịu nổi cảnh nửa đêm hai giờ sáng thấy con ngồi khóc bên cái màn hình đó nữa."

My không trả lời. Cô cúi xuống, giả vờ tìm gì đó trong ba lô, tay lần tới điện thoại, bấm mở khoá thật nhanh dưới gầm ghế trước, nơi mẹ không nhìn thấy qua gương chiếu hậu. Ba vạch sóng còn hai. Cô gõ vội một tin nhắn cho Thảo, đứa bạn thân duy nhất còn nhắn tin lại sau vụ Huy: tao sắp mất sóng bảy ngày, đừng lo, không phải chuyện gì ghê gớm đâu. Gửi. Vòng xoay tải chưa kịp quay hết một vòng thì màn hình nhảy lên chữ đỏ, không gửi được.

Một vạch. Rồi không còn vạch nào.

My nhét điện thoại lại vào ba lô, ngả đầu ra cửa kính, cảm giác trống rỗng lan từ ngực xuống bụng nhanh hơn cô tưởng. Không phải vì Thảo. Vì từ giây phút này, không ai trên đời còn cách nào gõ tên cô, và cô cũng không cách nào biết được.

Xe rẽ vào một con đường đất đỏ nhỏ hơn, hai bên là đồi chè xanh nhấp nhô như sóng đông cứng, sương vẫn chưa tan hết trên những luống cây thấp. Không khí lạnh hơn hẳn Sài Gòn, đủ để My kéo tay áo hoodie xám xuống che hết bàn tay. Xe chạy chậm dần qua một khúc cua, và trước mặt hiện ra một cánh cổng gỗ cũ, hai cột trụ ám rêu, trên đầu khắc một tấm bảng gỗ đã bạc màu nắng mưa: TRẠI TĨNH NGUYÊN.

"Tới rồi." Mẹ tắt máy, quay lại nhìn My lần đầu tiên từ lúc lên xe. Mắt mẹ đỏ hoe, dù giọng vẫn cố giữ bình thường. "Con xuống với mẹ nhé."

My không trả lời, chỉ mở cửa xe, bước ra. Gió lạnh tạt vào mặt, mang theo mùi đất ẩm và mùi lá chè non, một mùi hoàn toàn xa lạ với mùi khói xe và mùi cà phê sữa đá quen thuộc ở quận Bình Thạnh. Cô đứng đó, một tay vẫn nắm chặt quai ba lô, tay kia bất giác lại đưa lên túi quần, nơi không còn gì để chạm.

Một người phụ nữ trạc năm mươi tuổi bước ra từ trong sân, áo bà ba màu nâu đất, tóc búi thấp điểm bạc, dáng đi chậm nhưng chắc, như người đã quen với việc đứng chờ. Bà không mỉm cười ngay, chỉ nhìn My một lượt từ đầu tới chân, ánh mắt không phán xét, chỉ như đang đọc một trang giấy đã quen thuộc.

"Cô là cô Tuệ." Bà đưa tay ra, không phải để bắt tay My mà để chỉ về phía cổng. "Chị đi đường có mệt không?"

"Dạ mệt." My đáp cụt lủn, không nhìn thẳng vào mắt bà.

Cô Tuệ gật đầu, như thể câu trả lời đó cũng bình thường như mọi câu trả lời khác bà từng nghe từ những đứa trẻ bị cha mẹ đưa tới đây. Bà không hỏi My có ổn không, không hỏi vì sao mẹ phải đưa con gái lên tận đây, không nói một lời an ủi sáo rỗng nào. Bà chỉ đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, chờ đợi.

"Điện thoại của con." Giọng bà đều, không ra lệnh, cũng không xin xỏ. "Cô giữ hộ bảy ngày."

My siết chặt quai ba lô hơn. Trong đầu cô, một phần muốn quay lại xe, khoá cửa, ngồi im cho tới khi mẹ chịu chở về. Nhưng một phần khác, phần đã mệt tới mức không còn sức cãi nữa, khiến tay cô tự động lần vào ba lô, rút điện thoại ra, đặt vào lòng bàn tay cô Tuệ.

Màn hình vẫn còn sáng đúng một giây trước khi tự động tắt, để lộ dòng chữ cuối cùng My nhìn thấy: tin nhắn gửi không thành công.

Cô Tuệ nắm điện thoại lại, không nhìn màn hình, không tò mò xem gì trong đó. Bà chỉ nhìn thẳng vào mắt My lần đầu tiên, và câu đầu tiên bà nói không phải một lời chào mừng.

"Con sợ nhất là quên, hay sợ nhất là bị người ta nhớ sai?"

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →