🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng hôm sau, cả nhóm được dẫn đi leo một con dốc nhỏ phía sau trại, đích tới là một mỏm đá bằng phẳng nhìn xuống toàn cảnh thung lũng.

"Đi chậm thôi, không phải thi chạy." Thầy Kiên đi đầu đoàn, giọng vang vọng lại phía sau. "Đường trơn, cẩn thận."

My đi giữa hàng, hai tay đung đưa tự nhiên theo nhịp bước, không thọc vào túi áo như những ngày đầu. Con đường mòn dốc thoai thoải, hai bên phủ đầy cỏ dại còn ướt sương, thỉnh thoảng có vài bụi hoa dại tím nhạt mọc ven lối đi.

"Chị đi vững ghê." Bảo Tín bước lên ngang hàng, thở hơi dốc. "Em tưởng con gái thành phố leo núi yếu lắm."

"Ai nói con gái thành phố yếu." My liếc cậu, giọng có chút thách thức. "Hồi cấp hai em từng leo Bà Đen mà không than nửa lời."

"Giỏi vậy." Bảo Tín gật gù, ra vẻ ấn tượng thật lòng.

Đoàn người tiếp tục leo, thỉnh thoảng dừng lại nghỉ chân, uống nước từ bình cá nhân, ngắm những đàn chim bay ngang qua thung lũng phía dưới. My cảm nhận từng nhịp thở của mình, từng bước chân nện xuống đất, cơ bắp chân bắt đầu mỏi nhưng theo một cách dễ chịu, khác hẳn cảm giác rã rời sau những đêm mất ngủ triền miên ở nhà.

Tới gần đỉnh dốc, My chợt nhận ra một điều lạ. Cô đưa tay lên miệng theo phản xạ, định cắn móng tay cái như tật cũ vẫn có từ nhỏ, nhưng khựng lại giữa chừng, nhìn vào bàn tay mình. Móng tay vẫn còn nguyên vẹn, không sứt mẻ, không có vết cắn nào mới trong suốt buổi sáng.

"Chị làm gì vậy?" Bảo Tín thấy My đứng im nhìn bàn tay mình, tò mò hỏi.

"Không có gì." My hạ tay xuống, mỉm cười nhẹ. "Chỉ là... em vừa nhận ra sáng nay em chưa cắn móng tay lần nào."

"Chị hay cắn móng tay hả?"

"Từ hồi nhỏ." My gật đầu, nhìn lại bàn tay một lần nữa. "Lúc nào lo lắng là tay tự động đưa lên miệng, không kiểm soát được."

"Vậy là tốt mà, đỡ lo lắng hơn rồi đó." Bảo Tín cười, đấm nhẹ vào vai My, động tác thân thiện của một đứa em trai. "Chị thấy chưa, ở đây không đến nỗi tệ."

My không đáp ngay, chỉ tiếp tục bước, nhưng trong lòng ghi nhận điều đó như một bằng chứng nhỏ, một dấu hiệu cho thấy không phải mọi thứ xảy ra ở nơi này đều đáng lo. Có những thay đổi thật sự tốt, những thứ không liên quan gì tới việc mất đi ký ức nào cả, chỉ đơn giản là cơ thể cô đang dần học lại cách sống chậm hơn.

Đoàn người tới mỏm đá đúng lúc mặt trời lên cao hẳn, sương đã tan hết, để lộ toàn cảnh thung lũng xanh mướt trải dài, những đồi chè nối tiếp nhau như từng lớp sóng, và ở giữa, khuất sau một rặng cây, là mái nhà nhỏ của Trại Tĩnh Nguyên, trông bé xíu như một món đồ chơi từ trên cao nhìn xuống.

"Kia kìa, thấy giếng không?" Bảo Tín chỉ tay về phía một đốm tối nhỏ xíu gần rặng cây đa, gần như không thể phân biệt được nếu không có ai chỉ ra.

My nhìn theo hướng tay Bảo Tín, tim đập nhẹ một nhịp lạ khi nhận ra cái giếng, từ khoảng cách này, trông bé nhỏ và vô hại tới mức nực cười, như một chấm mực rơi trên tấm bản đồ xanh. Vậy mà thứ nằm dưới đáy nó, hoặc thứ đang xảy ra quanh nó, lại khiến My thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu mỗi lần thả hạt xuống.

"Đẹp thật." Chị Nhã đứng cạnh, hít một hơi dài, mắt nhắm lại tận hưởng làn gió mát lồng lộng trên đỉnh.

Cả nhóm ngồi nghỉ trên mỏm đá, chia nhau ít bánh mang theo, cười đùa, chụp ảnh tưởng tượng bằng cách giơ hai ngón tay tạo hình khung ảnh trước mắt vì không ai có máy ảnh thật. My ngồi giữa mọi người, nhìn xuống toàn cảnh trại nhỏ bé phía xa, cảm nhận một sự bình yên thật sự đang len vào lồng ngực mình.

Nhưng đâu đó trong sự bình yên ấy, vẫn còn một góc nhỏ thức tỉnh, nhắc cô nhớ rằng còn rất nhiều điều về nơi này cô chưa nhìn thấy hết, giống như cái giếng bé xíu kia, nhìn từ xa thì vô hại, nhưng ai biết được nó sâu tới đâu nếu chưa từng đứng sát bên miệng giếng mà nhìn xuống.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →