Chiều muộn, My ngồi trên hiên nhà chung cùng thầy Kiên, người vừa mang cuốn Sổ Lặng của chính mình ra khoe, một cuốn sổ bìa da đã sờn cũ, dày gấp ba lần cuốn của My.
"Anh tích được bao nhiêu giờ rồi?" My hỏi, tò mò lật xem những trang giấy chi chít vạch kẻ.
"Hơn hai nghìn giờ, tính từ ngày anh làm ở đây." Thầy Kiên cười, có chút tự hào trong giọng nói. "Nhưng đó là tính lũy kế nhiều năm, không phải để so với học viên đâu."
My đếm nhanh những vạch trong sổ mình, mười ba giờ, tương đương gần nửa ngày không chạm màn hình cộng dồn lại sau ba ngày ở trại. Con số đó, nếu ai nói với cô trước khi lên xe, hẳn cô sẽ cười vào mặt người đó, cho rằng bất khả thi.
Cô lật lại từng trang, thấy nét chữ của thầy Kiên đều đặn, thẳng hàng, mỗi vạch được gạch bằng một nét bút chì cứng cáp, khác hẳn nét chữ nguệch ngoạc, hơi nghiêng về bên trái của cô Tuệ ở những trang do chính bà ghi hộ hôm đầu tiên. Hai kiểu chữ khác nhau xen kẽ nhau trong cùng một cuốn sổ, như hai tính cách khác nhau cùng góp tay giữ một cuốn nhật ký chung.
"Sổ này anh giữ từ hồi nào vậy?" My hỏi, lật thêm vài trang, thấy có những đoạn ghi chú nhỏ bên lề, không chỉ là vạch kẻ đơn thuần.
"Từ năm anh mới vào làm ở đây, hai nghìn hai mươi." Thầy Kiên đáp, giọng có chút hoài niệm. "Lúc đó anh cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng làm rồi mới thấy có kết quả thật."
"Em thấy sao, khi nhìn lại số giờ của mình?" Thầy Kiên hỏi, mắt vẫn nhìn cuốn sổ trong tay My.
"Em thấy... lạ." My đáp thật lòng. "Kiểu, em không nghĩ mình làm được nhiều vậy."
"Nhiều người tới đây cũng nói y như em." Thầy Kiên gật đầu, giọng chuyển sang trầm hơn, như đang nhớ lại điều gì đó. "Anh từng thấy một ca, làm được gần hết cả liệu trình, tiến bộ nhanh không tưởng, cả trại ai cũng mừng cho người đó."
"Vậy giờ họ sao rồi ạ?" My hỏi, không nghĩ ngợi nhiều.
"Ổn." Thầy Kiên đáp ngắn gọn, ánh mắt thoáng một chút gì đó khó gọi tên, rồi anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường. "Thôi, chuyện cũ rồi, không quan trọng."
My định hỏi thêm, nhưng cảm nhận được thầy Kiên không muốn nói tiếp, nên đổi hướng câu chuyện. "Em có thể thả nhiều hạt hơn không? Kiểu, một ngày làm được bao nhiêu giờ thì thả bấy nhiêu?"
"Được chứ, tuỳ sức em." Thầy Kiên gấp sổ lại, đưa trả cho My. "Nhưng đừng ép mình quá, cứ từ từ, cảm giác nhẹ nhõm này không phải cuộc đua."
My gật đầu, nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định sẽ cố gắng nhiều hơn từ ngày mai. Cảm giác nhẹ nhõm mỗi lần thả hạt xuống giếng, dù chỉ kéo dài một buổi, vẫn là thứ tốt nhất cô từng có trong hai tháng qua, và cô không muốn để lãng phí một giây nào của bảy ngày ngắn ngủi này.
"Anh Kiên này." My ngập ngừng, cuối cùng cũng buột miệng hỏi câu đang lởn vởn trong đầu từ mấy hôm nay. "Vậy có ai từng làm hết luôn không? Kiểu... sạch hẳn ấy, không còn gì phải lo nữa?"
Thầy Kiên khựng lại một giây, tay đang định đứng dậy bỗng dừng giữa chừng. Anh nhìn My, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó, rồi lại nhanh chóng cười xoà, đứng thẳng dậy.
"Chuyện đó để sau này nói, giờ em cứ tập trung từng giờ một đã." Anh vỗ nhẹ vai My, giọng trở lại vẻ chắc chắn thường thấy. "Đi, tối nay có hoạt động ngắm sao, đừng trễ."
My gật đầu, đứng dậy theo, nhưng khoảnh khắc thầy Kiên khựng lại vẫn còn đọng trong đầu cô, một khoảng dừng rất ngắn, nhưng đủ để cô nhận ra câu hỏi của mình vừa chạm vào một vùng đất thầy Kiên không muốn bước vào, ít nhất là chưa phải lúc này.
Cô bước theo thầy Kiên ra sân, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía tây, và trong lòng My, câu hỏi vừa hỏi vẫn còn treo lại đó, chưa có câu trả lời, nhưng đã đủ để gieo một hạt giống nghi ngờ nhỏ, âm thầm nảy mầm bên cạnh sự tin tưởng cô vẫn dành cho nơi này.
Trên đường ra sân, hai người đi ngang qua khu vườn rau nhỏ sau bếp, nơi vài luống cải và hành lá được trồng gọn gàng thành hàng. Thầy Kiên dừng lại một chút, ngắt vài cọng hành, bảo My mang vào cho chị Vân nấu canh tối. My cầm nắm hành trong tay, mùi hăng nồng xộc lên mũi, một mùi rất thật, rất đời thường, đối lập hẳn với cái cảm giác mơ hồ vừa lởn vởn trong đầu cô lúc nãy.
"Anh Kiên này." My gọi lại khi cả hai gần tới sân. "Nếu sau này em có hỏi thêm về chuyện đó, anh sẽ trả lời em chứ?"
Thầy Kiên quay lại nhìn My, im lặng một nhịp, rồi gật đầu, giọng chắc chắn hơn hẳn lúc nãy. "Ừ, khi nào tới lúc, anh sẽ nói hết."
Câu trả lời đó, dù không giải toả được ngay sự tò mò của My, cũng đủ khiến cô yên tâm phần nào, đủ để cô bước tiếp vào buổi tối ngắm sao với một tâm trạng nhẹ nhàng hơn trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →