Cả nhóm học viên trải chiếu ra sân sau lúc trời vừa tối hẳn, nằm ngửa mặt lên trời, chờ mắt quen dần với bóng tối để thấy rõ những vì sao.
"Ở Sài Gòn có bao giờ thấy sao vầy không?" Bảo Tín hỏi, nằm cạnh My, hai tay gối sau đầu.
"Không bao giờ." My đáp, mắt vẫn ngước lên bầu trời đang dần hiện rõ hàng nghìn đốm sáng li ti. "Đèn đường sáng quá, với lại khói bụi nữa, chỉ thấy được vài ngôi thôi."
"Ở đây thì khác, đêm nào cũng vầy." Bảo Tín chỉ tay lên một cụm sao sáng hơn hẳn phần còn lại. "Chị thấy cái đó không, hình giống cái gàu múc nước á."
"Đâu, em chỉ chỗ nào?" My nheo mắt, cố nhìn theo hướng tay Bảo Tín.
"Kia kìa, bảy ngôi, xếp thành hình cái gàu." Bảo Tín kiên nhẫn chỉ lại, giọng có chút tự hào của người biết một điều mà người khác chưa biết. "Chòm Đại Hùng đó, hồi nhỏ em hay được ông ngoại chỉ."
My cuối cùng cũng nhận ra hình dạng bảy ngôi sao xếp thành cái gàu, bật cười thích thú như một đứa trẻ vừa được khám phá điều gì mới lạ. "Sao em biết nhiều vậy, tưởng suốt ngày chỉ biết chơi game thôi chứ."
"Ơ, coi thường em à." Bảo Tín giả vờ phật ý, nhưng giọng vẫn còn cười. "Game với sao đâu có liên quan gì nhau, hai cái khác nhau mà."
Cả nhóm cười ồ, câu chuyện chuyển sang những mẩu chuyện vu vơ khác, ai đó kể một câu chuyện cười về con vịt và cái ao, khiến Khang cười tới sặc, chị Nhã kể chuyện hồi nhỏ chị từng trốn nhà đi xem sao băng với đám bạn, bị mẹ phát hiện, phạt quỳ gối cả buổi tối.
Hai chị em Hạ và Vy nằm cạnh nhau ở đầu chiếu bên kia, thì thầm cãi nhau xem chòm sao nào đẹp hơn, tiếng cười khúc khích của hai đứa lẫn vào tiếng gió. Khang, sau khi hết cơn sặc cười, nằm im một lúc rồi hỏi to, giọng ngây thơ: "Sao trên trời có thật không hay tại người ta vẽ lên vậy?" Cả nhóm bật cười, Bảo Tín giả vờ nghiêm túc giải thích cho cậu bé về khoảng cách ánh sáng phải đi hàng triệu năm mới tới được mắt người, khiến Khang trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Tới lượt chị My kể chuyện gì đi." Bảo Tín quay sang, giục.
My ngẫm nghĩ một lúc, rồi kể lại chuyện hồi cấp hai cô cùng đám bạn lẻn ra sân trường giờ ra chơi để nghịch cái xích đu cũ, bị bảo vệ đuổi chạy khắp sân, cuối cùng cả nhóm trốn trong nhà vệ sinh nữ cười rũ rượi. Đó là một chuyện vui thật, không liên quan gì tới Huy, không liên quan gì tới drama mùa hè vừa qua, chỉ đơn giản là một ký ức đẹp từ thời còn hồn nhiên. Cả nhóm cười theo, và My nhận ra đây là lần đầu tiên từ khi tới trại, cô kể một câu chuyện về chính mình mà không phải gồng mình né tránh điều gì.
Bầu trời đêm càng lúc càng dày đặc sao, một dải sáng mờ vắt ngang qua như một con sông bạc treo lơ lửng. Chị Nhã, nằm ở đầu chiếu, chợt chỉ tay lên một chòm sao khác, giọng chậm lại hẳn.
"Cái đó là chòm Thiên Nga đó. Chồng chị thích lắm, hồi mới quen nhau ảnh dẫn chị lên sân thượng chung cư chỉ cho coi, nói đây là chòm sao lãng mạn nhất." Chị Nhã ngừng lại, giọng trầm xuống một quãng. "Lâu rồi tụi chị không còn ngồi ngắm sao cùng nhau nữa."
Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây, tiếng côn trùng rả rích trong đêm. My liếc sang, thấy chị Nhã vẫn nhìn lên trời, nhưng ánh mắt đã đổi khác, một nỗi buồn thoáng qua rất nhanh rồi lại bị giấu đi ngay sau đó bằng một câu đùa nhẹ nhàng chuyển đề tài.
Cả nhóm nằm thêm một lúc, tới khi sương đêm bắt đầu thấm lạnh qua lớp chiếu, mới lục tục kéo nhau vào phòng. Bảo Tín đứng dậy trước, vươn vai một cái rõ to, rồi quay lại kéo My đứng lên, bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay cô đúng một giây trước khi buông ra, không có gì đặc biệt, chỉ là một cử chỉ hồn nhiên của một đứa em giúp chị đứng dậy, nhưng My vẫn nhớ cảm giác đó suốt quãng đường đi bộ về phòng.
Trên đường về, chị Nhã đi chậm lại, sánh bước cùng My, giọng khẽ khàng như đang tự nói với chính mình hơn là nói với My. "Có khi chị lên đây cũng một phần vì muốn thử coi, không có điện thoại thì chị với ảnh còn nói chuyện được với nhau như hồi mới quen không."
My không biết đáp sao cho phải, chỉ khẽ gật đầu, im lặng đi bên cạnh. Cả hai vào tới hiên nhà thì dừng lại, chào nhau rồi ai về phòng nấy. My đi cuối cùng, ngoái nhìn lại bầu trời sao một lần nữa trước khi khép cửa, lòng vẫn còn vương lại câu nói dang dở của chị Nhã, và tự hỏi liệu ngày mai mình có cơ hội hỏi thêm về điều đó không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →