🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trưa hôm sau, chị Vân đứng bếp nấu một nồi canh chua cá lóc, mùi thơm lan khắp gian bếp trước cả khi món ăn được bưng ra bàn.

"Chị Vân nấu ăn ngon dễ sợ." My xới cơm, nói thật lòng sau khi húp thử một muỗng canh. "Vừa miệng ghê, không chua gắt như em nấu ở nhà."

"Cảm ơn em." Chị Vân cười, múc thêm một vá canh vào bát của Khang, biết chính xác cậu bé thích nhiều bạc hà, ít me. Rồi chị quay sang bát của chị Nhã, thêm đúng một lát ớt, không hỏi han gì, như đã ghi nhớ khẩu vị từng người từ trước.

"Sao chị nhớ khẩu vị từng người hay vậy?" My hỏi, thật sự tò mò. "Em mới có mấy bữa mà chị nhớ hết luôn hả?"

"Quen tay thôi." Chị Vân đáp, giọng nhẹ tênh, tiếp tục múc canh cho người kế tiếp trong hàng.

My nhìn chị Vân một lúc, thấy động tác của chị thuần thục tới mức gần như không cần suy nghĩ, tay múc canh, tay nêm thêm gia vị, mắt liếc nhanh qua từng gương mặt để nhớ ai thích gì, tất cả diễn ra trơn tru như một guồng máy đã được lập trình sẵn.

Cô nhớ có lần thấy chị Vân đứng bên chảo xào rau, tay đảo đều tăm tắp trong khi miệng vẫn huýt sáo một giai điệu vui tai, thuần thục tới mức My từng nghĩ đây hẳn là một người đầu bếp có tay nghề học bài bản, chứ không phải chỉ mới làm bếp trại được vài năm. Mọi kỹ năng tay chân của chị Vân đều sắc bén, chính xác, không một chút do dự.

"Chị thích ăn món gì nhất?" My hỏi, chỉ định bắt chuyện cho vui.

Chị Vân khựng lại, tay vẫn cầm vá canh lơ lửng trên không trung. Một khoảng im lặng kéo dài hơn bình thường, đủ lâu để My nhận ra có gì đó không ổn.

"Chị..." Chị Vân cười, nhưng nụ cười lần này có vẻ gượng hơn mọi khi. "Chắc... chị quên rồi. Lâu quá không nghĩ tới chuyện đó."

"Sao lại quên được, món mình thích nhất mà." My cười, tưởng chị Vân đang đùa.

"Ừ nhỉ, buồn cười ha." Chị Vân gãi đầu, cố cười theo, nhưng ánh mắt lại lảng đi chỗ khác, nhìn xuống nồi canh đang sôi lăn tăn trên bếp. "Để chị nghĩ lại coi... chắc món gì đó, chị không nhớ rõ."

My định hỏi thêm, nhưng đúng lúc đó thầy Kiên gọi to từ ngoài sân, thông báo cả nhóm tập trung để chuẩn bị cho hoạt động buổi chiều. Chị Vân, như được giải thoát, nhanh chóng quay lại với công việc múc canh, không còn cơ hội để My hỏi tiếp.

My cầm bát cơm bước ra bàn ăn, ngồi xuống cạnh chị Nhã, nhưng đầu óc vẫn còn vướng lại câu chuyện vừa rồi. Cô nhìn chị Vân từ xa, thấy chị vẫn cười, vẫn múc canh cho từng người với sự chính xác tuyệt đối về khẩu vị, nhưng câu hỏi đơn giản về món ăn chị thích nhất, thứ đáng lẽ phải là câu trả lời dễ nhất trong tất cả, lại khiến chị lúng túng tới mức không thể trả lời nổi.

"Chị thấy chị Vân có gì lạ không?" My khẽ hỏi chị Nhã, giọng thì thầm.

"Lạ gì cơ?" Chị Nhã ngẩng lên, không hiểu.

"Em hỏi chị ấy thích món gì nhất, chị ấy không nhớ." My đáp, mắt vẫn nhìn về phía bếp.

Chị Nhã im lặng một lúc, có vẻ đang suy nghĩ. "Ừ, cũng hơi lạ thật. Nhưng chắc chị ấy chỉ đãng trí thôi, ai mà chả có lúc quên chuyện lặt vặt."

My gật đầu, không phản bác, nhưng trong lòng không thấy thuyết phục bởi lời giải thích đó. Cô nhớ lại cách chị Vân nhớ chính xác từng chi tiết nhỏ nhặt trong khẩu vị của mỗi người, một trí nhớ sắc bén tới đáng kinh ngạc, vậy mà đúng chỗ hỏi về cảm xúc của chính bản thân chị, lại là một khoảng trống hoàn toàn.

Bữa trưa kết thúc, cả nhóm tản ra chuẩn bị cho hoạt động chiều. My đứng dậy dọn bát, mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng chị Vân đang lúi húi rửa nồi trong bếp, nụ cười vẫn treo nguyên trên môi chị như mọi khi, không hề đổi.

Đi ngang qua cửa bếp, My dừng lại một chút, nhìn chị Vân đang xối nước rửa từng cái nồi, tiếng nước chảy hoà cùng tiếng chị khe khẽ ngâm nga một đoạn giai điệu không rõ lời, có lẽ chỉ là một thói quen vô thức. My định bước vào hỏi thêm, nhưng rồi lại thôi, sợ chạm vào một điều gì đó không nên chạm quá vội. Cô chỉ đứng đó thêm vài giây, ghi nhớ hình ảnh ấy vào đầu, rồi mới quay gót đi theo nhóm ra sân, nơi thầy Kiên đang xếp lại mấy tấm bạt cho hoạt động buổi chiều.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →