Chiều hôm đó, sau khi hoàn thành đủ giờ Lặng thứ mười, My được cho phép ra giếng một mình, không cần thầy Kiên đi kèm nữa, một đặc quyền nhỏ dành cho những học viên đã quen nhịp trại.
Cô ngồi xuống bậc đá thấp cạnh thành giếng, hạt gỗ thứ mười cầm chặt trong tay, chờ đúng phút thứ sáu mươi. Ánh nắng chiều xuyên qua tán lá cây đa, rải những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất quanh giếng. My nhìn xuống lòng bàn tay, hạt gỗ nhỏ nằm gọn, ấm dần lên vì hơi nóng từ da cô.
Cô thả hạt xuống đúng giờ, và như mọi lần, cảm giác nhẹ nhõm lan khắp cơ thể, êm ái như một cơn gió mát thổi qua sau một ngày oi bức. My ngồi lại đó một lúc, tận hưởng cảm giác ấy, rồi bắt đầu lẩm nhẩm tính toán trong đầu.
Mười hạt, tương đương mười giờ không màn hình. Đổi lại, cô đã mất tên một món trà sữa, một câu đùa cũ với đám bạn cấp hai không nhớ rõ nội dung, và có lẽ vài chi tiết nhỏ khác cô còn chưa kịp nhận ra. Đổi lại, cô ngủ được sáu tiếng mỗi đêm thay vì bốn, không còn đếm những con số vô hình trong đầu suốt bữa ăn, không còn cắn móng tay tới rớm máu như tuần trước khi lên xe.
Món hời, My nghĩ thầm, gần như mỉm cười một mình. Ai mà chẳng đánh đổi vài ký ức vụn vặt để lấy lại được giấc ngủ ngon, để lấy lại được cảm giác bình thường của một con người mười tám tuổi, không phải cứ nằm co ro trong bóng tối chờ một dòng thông báo không bao giờ tới.
Cô tựa lưng vào thành giếng, ngước nhìn tán cây đa xanh thẫm phía trên, lòng bình yên hơn bất cứ lúc nào kể từ ngày biến cố xảy ra. Không còn Huy, không còn những bình luận cay nghiệt dưới bài đăng, không còn nỗi sợ trượt đại học đè nặng lên ngực mỗi đêm. Tất cả như đang lùi xa dần, nhoà đi, giống hệt cách những ký ức nhỏ nhặt kia đã lặng lẽ biến mất.
Cô nghĩ tới mẹ, tới cách mẹ đã nhìn cô suốt hai tháng qua bằng ánh mắt vừa thương vừa bất lực, không biết phải làm gì để kéo con gái mình ra khỏi cái vòng xoáy kiểm tra điện thoại liên tục. Nếu mẹ nhìn thấy cô lúc này, ngồi tựa lưng vào một cái giếng cổ giữa đồi chè, gương mặt thư thái hiếm có, chắc mẹ sẽ mừng lắm, dù mẹ không bao giờ biết được cái giá thật sự đằng sau sự thư thái đó.
My nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và mùi lá chè non hoà quyện trong không khí, một mùi hương giờ đã trở nên quen thuộc với cô chỉ sau vài ngày. Nếu bảy ngày trôi qua như thế này, cô nghĩ, có lẽ mình sẽ về nhà là một người khác, nhẹ nhàng hơn, ít gãy vụn hơn con người đã bước lên xe sáng hôm ấy.
Đúng lúc My đang chìm trong ý nghĩ đó, một cơn gió bất chợt thổi qua, đủ mạnh để làm những tán lá cây đa xào xạc, và mặt nước dưới đáy giếng, dù không có hạt nào vừa rơi xuống, khẽ gợn lên một vòng sóng nhỏ.
My mở mắt, nhìn xuống, nhưng chỉ thấy bóng tối quen thuộc, mặt nước đã trở lại tĩnh lặng như chưa từng có gì xảy ra. Có lẽ chỉ là gió, cô tự nhủ, gió thổi mạnh làm rung cả những rễ cây phụ buông xuống gần miệng giếng, chạm vào mặt nước.
My ngồi thêm một lúc, đưa tay vuốt nhẹ lên thành đá ong sần sùi của giếng, cảm nhận từng vết rêu bám lâu năm dưới đầu ngón tay. Cô nghĩ tới câu chuyện tương truyền về bà tổ đào giếng, tự hỏi người phụ nữ ấy, nếu còn sống, có ngờ được rằng cái giếng bà đào để lấy nước tưới chè giờ đây lại trở thành nơi những đứa trẻ thành phố tới gửi gắm những mảnh ký ức không muốn giữ nữa hay không.
Cô đứng dậy, phủi quần, chuẩn bị quay về trại. Nhưng trước khi bước đi, My ngoái nhìn lại giếng thêm một lần, một cảm giác rất mơ hồ, khó gọi tên, thoáng qua trong ngực cô, như thể cái giếng, dù chỉ là một khối đá và bóng tối, đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó từ cô mà chính cô cũng chưa biết là gì.
Cô lắc đầu, gạt cảm giác đó sang một bên, bước nhanh về phía con đường mòn dẫn ra trại, nơi tiếng cười đùa của Bảo Tín và lũ trẻ đang vọng lại từ xa, ấm áp và thật, kéo cô ra khỏi cái khoảnh khắc rợn người thoáng qua bên miệng giếng tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →