Phòng gọi điện chung nằm cạnh văn phòng cô Tuệ, một căn phòng nhỏ kê một cái bàn, một cái máy tính bảng gắn cố định lên giá đỡ, không thể mang đi đâu, chỉ dùng để gọi video theo lịch cố định mỗi Chủ nhật.
My ngồi xuống ghế, tim đập nhanh dù chỉ chuẩn bị gọi cho mẹ và em trai, những người cô gặp mỗi ngày suốt mười tám năm qua. Cảm giác hồi hộp này lạ lùng, như thể tám phút ngắn ngủi này đột nhiên trở nên quý giá hơn hẳn, sau bốn ngày không có bất cứ liên lạc nào với thế giới bên ngoài bức tường đồi chè.
Màn hình sáng lên, hiện ra gương mặt mẹ trước, rồi Bin chen vào khung hình, cười toe toét, đẩy mẹ ra một bên.
"Chị My ơi!" Bin hét lên, giọng phấn khích của một đứa trẻ mười hai tuổi. "Ở trên đó có gì vui không, có sóng điện thoại không? Ủa mà không có sóng sao gọi được vậy ta?"
"Có phòng riêng để gọi, một tuần đúng tám phút thôi." My cười, lần đầu tiên trong ngày cảm thấy nhẹ nhõm thật sự. "Ở nhà sao rồi? Con đi học thêm đều không?"
"Đều chứ." Bin gật đầu lia lịa, rồi bắt đầu kể một tràng dài về đội mình vừa thắng trận đấu Roblox cuối tuần, về đứa bạn cùng lớp mới chuyển trường, về con mèo hàng xóm vừa đẻ một lứa mèo con. My ngồi nghe, gật đầu, cười theo từng câu chuyện, cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc lan trong ngực.
"À, chị nhớ hôm bữa em nhắn chị vụ con Milu nhà cô Tư không?" Bin hỏi, mắt sáng lên. "Chị nói chị sẽ..."
My khựng lại. Con Milu. Cô nhớ tên con mèo, nhớ khuôn mặt nhà cô Tư, nhưng phần Bin nhắc tới, cái điều cô đã hứa sẽ làm gì đó liên quan tới con mèo, hoàn toàn trống rỗng trong đầu cô.
"Ừ... ừ, chị nhớ." My đáp, cố giữ giọng bình thường, dù trong lòng đang hoảng loạn tìm kiếm mảnh ký ức đã biến mất. "Mà con kể lại coi, chị quên chi tiết rồi."
"Trời ơi, chị hứa mà quên hả?" Bin trề môi, giả vờ giận. "Chị nói lúc nào về sẽ mua cho em cái vòng cổ có chuông cho Milu mà, tại tuần trước em nhắn chị qua Zalo, chị bảo chị nhớ mà."
"À ừ, chị nhớ rồi, chị nhớ rồi." My gật đầu lia lịa, cố che giấu sự hoảng hốt bằng một nụ cười gượng gạo. "Về chị mua liền."
Bin có vẻ hài lòng với câu trả lời, tiếp tục kể chuyện khác, không mảy may nghi ngờ gì. Nhưng My, dù vẫn gật đầu đúng lúc, cười đúng chỗ, trong lòng đã bắt đầu run lên một nỗi sợ mới. Đây không phải một cái tên món ăn vô hại, một câu đùa cũ với bạn cấp hai đã lâu không gặp. Đây là một lời hứa với chính em trai mình, một cuộc trò chuyện chỉ mới diễn ra trước khi cô lên trại vài ngày, và nó đã biến mất, sạch sẽ, không để lại dấu vết.
"Mẹ đâu rồi con?" My hỏi, cố chuyển hướng, giọng hơi run.
"Mẹ đang nấu cơm, mẹ nói con nói chuyện với em trước đi, lát mẹ vào." Bin đáp, rồi tiếp tục thao thao về chuyện trường lớp.
Tám phút trôi qua nhanh hơn My tưởng, màn hình đột ngột chuyển sang thông báo hết giờ, cắt ngang giữa câu Bin đang nói. My ngồi lặng trước màn hình đã tắt, hai tay đặt trên đùi, cố moi lại trong đầu chi tiết về con Milu và cái vòng cổ có chuông, nhưng chỉ tìm thấy một khoảng trống sạch sẽ, y hệt chỗ đáng lẽ phải có tên món trà sữa mấy hôm trước.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng gọi điện, đi qua hành lang gỗ tối, ánh nắng chiều hắt qua khe cửa sổ thành từng vệt dài trên sàn. My dừng lại giữa hành lang, tựa lưng vào tường, nhắm mắt, cố moi lại lần nữa, chậm rãi hơn, cẩn thận hơn.
Không có gì. Chỉ có khoảng trống.
Cô mở mắt, nhìn xuống hai bàn tay mình, và lần đầu tiên kể từ ngày lên trại, một nỗi sợ thật sự, khác hẳn sự hoang mang mơ hồ trước đó, len lỏi vào ngực cô. Nếu ký ức có thể lấy đi cả một lời hứa với em trai, một cuộc trò chuyện chỉ mới cách đây vài ngày, vậy thì thứ gì mới là an toàn, thứ gì mới thật sự nằm ngoài tầm với của cái giếng ấy?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →