🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Dưới bóng cây bàng, cả nhóm ngồi thành vòng tròn, mỗi người nhận một rổ nhỏ đựng những sợi dây dù đủ màu, hoạt động thủ công thay thế cho buổi leo đồi hôm trước.

"Hôm nay học đan vòng tay." Chị phụ trách hoạt động, một người phụ nữ trẻ tên Thu hay tới trại vào buổi chiều, giơ mẫu một chiếc vòng đan sẵn lên cho cả nhóm xem. "Kiểu đơn giản nhất thôi, ai cũng làm được."

My cầm lấy ba sợi dây màu be, xanh rêu, và nâu đất, những màu cô chọn không phải ngẫu nhiên mà vì chúng gợi nhớ tới màu đồi chè cô đã ngắm suốt mấy ngày qua. Cô bắt đầu đan theo hướng dẫn, tay còn vụng về những mũi đầu tiên nhưng dần quen tay hơn.

"Ây da." Bảo Tín ngồi cạnh, càu nhàu khi sợi dây trong tay cậu rối tung thành một búi không thể gỡ. "Cái này khó hơn game nhiều."

"Đưa đây." My cầm lấy đống dây rối của Bảo Tín, kiên nhẫn gỡ từng nút, ngón tay thoăn thoắt tách các sợi dây ra khỏi nhau. "Em cầm căng quá, phải để lỏng tay một chút."

"Chị dạy em đi." Bảo Tín ngồi sát lại gần hơn, chăm chú nhìn tay My thao tác.

My chỉ cho cậu từng bước, cách bắt chéo sợi dây, cách kéo vừa đủ chặt để không bị lỏng nhưng cũng không quá căng khiến dây đứt. Bảo Tín làm theo, vẫn còn vụng về, đan được vài mũi lại rối tung, khiến cả hai bật cười.

"Thua luôn, em không có khiếu làm mấy cái tỉ mỉ vầy." Bảo Tín ném cái vòng đan dở xuống rổ, giả vờ chán nản.

Chị Thu đi ngang qua, thấy vậy dừng lại, nhặt cái vòng rối lên xem, rồi cười. "Con trai mà đòi khéo tay liền á, từ từ thôi, cô nhìn nhiều đứa lúc đầu còn tệ hơn con nhiều." Bà đưa cho cậu vài mẹo nhỏ về cách giữ đầu sợi dây cố định bằng ngón cái, rồi đi tiếp sang chỗ khác kiểm tra học viên.

Ở góc sân bên kia, Khang đang loay hoay với cuộn dây màu đỏ, mặt cau có vì không tài nào làm được mũi đầu tiên, còn Hạ và Vy thì ngồi cạnh nhau, tíu tít so sánh xem vòng của ai đẹp hơn, thỉnh thoảng lại cười khúc khích khi một trong hai làm rớt cả cuộn dây xuống đất.

"Kiên nhẫn chút đi, có gì mà bỏ cuộc." My lườm cậu, tiếp tục đan phần vòng tay của mình, những ngón tay chuyển động chậm rãi, đều đặn, tạo thành một nhịp điệu dễ chịu.

Cô nhận ra, giữa những mũi đan, đầu óc mình trở nên tĩnh lặng lạ thường, không còn nghĩ tới con Milu, không còn nghĩ tới lời hứa đã biến mất, không còn nghĩ tới cái gợn nước bất thường bên giếng chiều hôm qua. Chỉ có đôi tay, sợi dây, và nhịp thở đều đặn của chính cô.

"Ê chị My." Bảo Tín gọi, giọng đã trở lại vui vẻ. "Chị làm xong chưa, cho em coi thử."

My giơ chiếc vòng tay hoàn thành lên, ba màu đan xen nhau tạo thành một hoạ tiết đơn giản nhưng đều đặn, gọn gàng. "Xong rồi nè."

"Đẹp đó." Bảo Tín gật gù, rồi chìa cổ tay ra một cách tự nhiên, như thể đang chờ đợi điều gì đó. "Cho em đeo thử coi vừa không."

My khựng lại một giây, rồi cười, tháo chiếc vòng vừa đan xong, đeo vào cổ tay Bảo Tín. "Coi như đền cho vụ hồi nãy chọc em cười hoài đó."

Bảo Tín nhìn chiếc vòng trên tay mình, gương mặt thoáng chút ngại ngùng hiếm thấy, khác hẳn vẻ lanh lợi thường ngày. "Cảm ơn chị."

"Vậy chị đan cái khác cho mình." My cầm lấy nắm dây còn lại, bắt đầu đan tiếp, không để ý thấy Bảo Tín vẫn nhìn chiếc vòng trên tay mình thêm một lúc lâu trước khi quay lại tập trung đan phần của cậu.

Buổi chiều trôi qua nhẹ nhàng như vậy, tiếng cười đùa xen lẫn tiếng dây dù cọ vào nhau, ánh nắng dịu dần khi mặt trời khuất dần sau đồi chè. Khi buổi hoạt động kết thúc, cả nhóm đứng dậy khoe nhau thành quả, những chiếc vòng tay đủ màu sắc, đủ kiểu dáng, mỗi cái mang một dấu ấn vụng về riêng của người làm ra nó.

My nhìn chiếc vòng tay còn dang dở trong tay mình, nghĩ tới việc mình vừa dành cả buổi chiều để làm một việc chậm rãi, tỉ mỉ, không liên quan gì tới màn hình, không liên quan gì tới những con số hay thông báo, và cảm thấy một sự bình yên nhỏ nhoi nhưng chắc chắn đang lớn dần trong lòng mình.

Trên đường về phòng, Bảo Tín đi cạnh My, tay vẫn xoay xoay chiếc vòng tay mới đeo, thỉnh thoảng đưa lên ngắm nghía dưới ánh nắng chiều tà. "Chị My biết đan hay vậy, sau này ra ngoài chị mở tiệm bán vòng tay được đó."

"Ai mà rảnh đi bán vòng tay." My bật cười, đẩy nhẹ vai cậu. "Có khi làm cho vui thôi, chứ nghề nghiệp thì để tính sau."

"Ừa, chị tính sau đại học học ngành gì?" Bảo Tín hỏi, giọng tò mò thật lòng.

My khựng lại một nhịp, nghĩ tới trường cao đẳng y tế mình vừa đậu, nghĩ tới giấc mơ Y Dược đã lỡ. "Ngành y, nhưng chắc không phải trường như em tưởng đâu." Cô đáp, giọng nhẹ nhàng hơn cô nghĩ mình có thể làm được khi nhắc tới chuyện đó.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →