🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, khi chị Nhã đã ngủ say, My bật chiếc đèn bàn nhỏ đặt cạnh giường, lấy ra một cuốn sổ tay và cây bút chì thầy Kiên phát cho học viên dùng ghi chép trong các buổi hoạt động.

Cô ngồi thẳng lưng, tựa lưng vào đầu giường, đặt cuốn sổ lên đùi, và bắt đầu viết, chậm rãi, cẩn thận, như đang làm một bài kiểm tra quan trọng.

Một: tên món trà sữa ở quán cô Sáu, gọi suốt ba năm, quên hoàn toàn.

Cô dừng bút, cố nhớ lại chi tiết hơn, rồi viết tiếp.

Hai: lời hứa với Bin về vòng cổ chuông cho con Milu, nhắn qua Zalo trước khi lên trại vài ngày.

My đặt cây bút xuống một chút, xoa hai tay lên mặt cho tỉnh táo hơn. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng thở đều của chị Nhã ở giường bên và tiếng gió khe khẽ ngoài cửa sổ. Cô nhìn lại hai dòng vừa viết, cảm giác như đang lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào một điều mình đã cố tình lảng tránh suốt mấy ngày qua.

My cắn đầu bút chì, cố lục lại trong đầu xem còn gì khác nữa không. Cô nhớ tới cảm giác lạ khi chị Vân không trả lời được câu hỏi về món ăn yêu thích, nhưng đó là chuyện của chị Vân, không phải của cô, nên cô gạch riêng ra một góc, đánh dấu để suy nghĩ thêm sau.

Cô lật lại từng ngày từ lúc lên trại, cố nhớ chi tiết từng cuộc trò chuyện, từng khoảnh khắc, tìm kiếm những khoảng trống bất thường khác. Sau một lúc, cô nhớ ra thêm một điều.

Ba: câu đùa với Thảo hồi cấp hai về vụ trốn học đi ăn kem, nhớ có chuyện đó xảy ra nhưng không nhớ nội dung câu đùa là gì, chỉ nhớ cả hai đứa cười rất to.

My ngồi im một lúc, nhìn ba dòng chữ vừa viết, rồi bắt đầu cố tìm điểm chung giữa chúng. Một món ăn. Một lời hứa. Một câu đùa. Ba thứ hoàn toàn khác nhau về nội dung, về thời điểm, về mức độ quan trọng, nhưng có gì đó khiến My cảm thấy chúng không phải hoàn toàn ngẫu nhiên.

Cô nhắm mắt, cố hình dung lại từng ký ức trước khi chúng biến mất, cố nhớ bối cảnh xung quanh mỗi lần cô từng nhắc tới hoặc nghĩ tới những điều đó. Quán trà sữa, cô từng chụp ảnh món đó đăng story không biết bao nhiêu lần. Lời hứa với Bin, cô nhớ rõ mình đã nhắn tin qua Zalo, ngón tay gõ từng chữ trên màn hình. Câu đùa với Thảo, dù đã lâu, cô nhớ mang máng có lần từng nhắc lại nó trong một đoạn tin nhắn thoại gửi cho Thảo năm ngoái.

Tay My khựng lại giữa không trung, cây bút chì lơ lửng trên trang giấy.

Điện thoại, cô nghĩ thầm, tim đập nhanh dần. Cả ba thứ đều dính tới điện thoại theo cách nào đó.

Cô lật lại trang giấy, khoanh tròn một từ chung xuất hiện, dù không viết ra, trong cả ba dòng cô vừa ghi: chụp ảnh đăng story, nhắn tin qua Zalo, tin nhắn thoại. Ba hành động khác nhau, nhưng đều thông qua cùng một thứ, cùng một chiếc màn hình nhỏ cô từng cầm trên tay suốt ngày.

My ngồi bất động, cuốn sổ đặt trên đùi, ánh đèn bàn hắt một quầng sáng vàng nhạt lên trang giấy có ba dòng chữ và một khoanh tròn. Cô không dám tin vào suy luận của chính mình, cảm giác như vừa chạm vào một điều gì đó quá lớn để có thể nắm bắt trọn vẹn trong một đêm.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua tán lá, tiếng côn trùng kêu đều đều như mọi đêm khác, không có gì báo hiệu bất thường. Nhưng trong lòng My, một cảm giác bất an mới đã bắt đầu lớn dần, khác hẳn nỗi bất an cô mang theo từ nhà lên đây.

Cô gấp cuốn sổ lại, giấu dưới gối, tắt đèn, nhưng không thể nào chợp mắt được, đầu óc cứ quay cuồng với ba dòng chữ và một khoanh tròn chưa có lời giải đáp trọn vẹn.

Cô lấy tay áo lau nhẹ hai bên mắt, dù không rõ mình có khóc hay không, rồi mở cuốn sổ ra lần nữa, đọc lại ba dòng chữ dưới ánh đèn mờ, cố tìm xem có cách nào để chắc chắn hơn suy luận của mình, hay chỉ là cô đang tự doạ chính mình vì quá mệt mỏi. Nhưng càng đọc lại, cảm giác chắc chắn trong lòng cô càng lớn hơn, không hề nhỏ đi.

Đến gần sáng, My mới thiếp đi được một lúc ngắn, và giấc mơ cuối cùng trước khi tỉnh dậy là hình ảnh cái giếng tối om, với một sợi dây vô hình đang từ từ kéo cô lại gần miệng giếng hơn từng chút một.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →