🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ánh sáng ban ngày lọt qua khe rèm đánh thức My dậy sớm hơn thường lệ, cuốn sổ vẫn còn nằm mở trên chăn, nơi cô đã ngủ quên bên cạnh nó lúc gần sáng.

My ngồi dậy, dụi mắt, cầm cuốn sổ lên đọc lại ba dòng chữ đêm qua dưới ánh sáng tỉnh táo hơn hẳn. Không còn cái mơ hồ của đêm khuya, mọi thứ hiện ra rõ ràng, sắc lạnh, như một phép tính đã có đủ dữ kiện để ra đáp số.

Cô lật sang trang mới, bắt đầu liệt kê lại từ đầu, cẩn thận hơn, hệ thống hơn. Món trà sữa, cô từng chụp hình đăng lên story không dưới hai mươi lần. Lời hứa với Bin, nhắn qua Zalo. Câu đùa với Thảo, nhắc lại trong tin nhắn thoại. Cô thêm vào ba mục nữa mình vừa nhớ ra trong lúc ngủ chập chờn: một meme cả nhóm bạn từng cười suốt cả tuần, một đoạn video ngắn quay cảnh cún cưng nhà Thảo, và một bức ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với một người bạn cũ hồi cấp một tình cờ nhắn tin lại.

Sáu mục. Sáu ký ức đã biến mất kể từ ngày My lên trại. Và khi nhìn lại toàn bộ, không một mục nào nằm ngoài quy luật cô vừa phát hiện đêm qua.

Tất cả đều dính tới màn hình, dính tới điện thoại, theo một cách nào đó.

My ngồi bất động một lúc lâu, cuốn sổ đặt trên đùi, tim đập chậm rãi nhưng nặng nề, như đang cố tiêu hoá một sự thật quá lớn để nuốt trọn cùng một lúc. Đây không còn là một sự trùng hợp có thể giải thích bằng việc "trí nhớ con người vốn không hoàn hảo" như chị Nhã từng an ủi cô. Sáu trên sáu, không một ngoại lệ, là một con số không thể là ngẫu nhiên.

"Em dậy sớm vậy?" Chị Nhã cựa mình, mở mắt, thấy My ngồi thẳng lưng trên giường từ lúc nào.

"Chị Nhã." My quay sang, giọng gấp gáp. "Em cần tìm Bảo Tín, ngay bây giờ."

"Có chuyện gì vậy?" Chị Nhã ngồi dậy hẳn, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

"Em... để em kể sau, giờ em cần gặp Tín đã." My đứng dậy, khoác vội áo, cầm cuốn sổ theo, bước ra khỏi phòng trước khi chị Nhã kịp hỏi thêm.

Cô tìm thấy Bảo Tín ngoài sân, đang phụ thầy Kiên dọn mấy tấm bạt còn sót lại từ buổi hoạt động chiều qua. My đi thẳng tới, không vòng vo.

"Tín, em nghe kỹ chị nói nè." My kéo cậu ra một góc sân vắng người, giọng vẫn còn hơi run vì gấp gáp. "Từ lúc chị lên đây, chị mất sáu ký ức. Một cái tên món ăn, một lời hứa với em trai, một câu đùa cũ, một cái meme, một đoạn video, một tin nhắn cũ. Sáu cái, không cái nào ngẫu nhiên hết. Tất cả đều liên quan tới điện thoại theo cách nào đó, chụp ảnh, nhắn tin, quay video."

Bảo Tín đứng im, gương mặt dần đổi sắc, từ ngạc nhiên sang một thứ gì đó nghiêm trọng hơn hẳn vẻ tếu táo thường ngày của cậu.

"Chị nói vậy làm em nhớ lại..." Cậu ngập ngừng, giọng chậm rãi hẳn. "Hôm bữa em cũng để ý, có mấy chuyện em quên, mà em cứ tưởng do đầu em lộn xộn vì thiếu game chơi, chứ không nghĩ tới chuyện gì khác."

"Em nhớ được gì không?"

"Có một cái, em quên tên con chó nhà hàng xóm, con chó em chơi cùng suốt mấy năm nay, biết chắc mình từng biết tên nó, mà giờ nghĩ hoài không ra." Bảo Tín cau mày, cố lục lại trí nhớ. "Với lại, em nhớ hình như con chó đó, em có quay video nó chơi lúc còn nhỏ, lưu trong điện thoại em, hay coi lại lắm."

Hai người nhìn nhau, không cần nói thêm gì cũng hiểu ý nghĩa của sự trùng hợp vừa được xác nhận.

"Chị biết gì không." Bảo Tín nói, giọng trầm hẳn xuống, không còn chút đùa cợt nào. "Em cũng để ý y vậy đó, chỉ là em tưởng mình bị sao đó, không dám nói với ai, sợ người ta nghĩ em điên."

"Em không điên." My nắm chặt cuốn sổ trong tay, ánh mắt kiên định. "Có một quy luật thật sự đang xảy ra ở đây, Tín à. Và chị nghĩ, không ai trong trại này chịu nói thẳng ra cho tụi mình biết."

Bảo Tín gật đầu, chậm nhưng chắc chắn, như một lời cam kết không cần nói thành lời. "Vậy giờ mình làm gì?"

"Mình tìm hiểu." My đáp, giọng cứng cỏi hơn bất cứ lúc nào kể từ ngày cô bước lên chuyến xe rời Sài Gòn. "Bắt đầu từ hôm nay."

Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống sân trại, hắt bóng hai người đổ dài trên nền đất đỏ, đứng cạnh nhau, không còn là hai kẻ xa lạ mới quen được vài ngày, mà đã trở thành hai đồng minh, cùng chung một câu hỏi chưa có lời giải, và cùng chung quyết tâm sẽ tìm ra bằng được.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →