🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng bánh xe nghiến trên nền đất đỏ vang lên bất thường vào một buổi sáng giữa tuần, khi cả nhóm đang tập thể dục ngoài sân.

Một chiếc ô tô màu đen bóng loáng, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh đồi chè và những dãy nhà gỗ mộc mạc, chầm chậm tiến vào cổng trại, đỗ lại cạnh gốc cây bàng. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống, mặc vest xám tro chỉnh tề, giày cao gót đen bóng, hoàn toàn không phù hợp để đi trên nền đất còn ẩm sương sớm.

"Ai vậy ta?" Bảo Tín thì thầm với My, cả hai đang đứng cuối hàng tập thể dục, tranh thủ liếc nhìn.

"Không biết, nhìn sang chảnh quá." My đáp khẽ, quan sát người phụ nữ đang cẩn thận bước từng bước, cố tránh những vũng bùn nhỏ trên sân.

Cô Tuệ, thấy xe tới, vội vàng bước ra đón, dáng vẻ trịnh trọng hơn hẳn cách bà vẫn đón phụ huynh học viên. Hai người bắt tay nhau, trao đổi vài câu, rồi cô Tuệ dẫn người phụ nữ vào trong nhà, đi ngang qua sân tập thể dục.

"Cứ tiếp tục đi." Thầy Kiên hô lớn, thấy cả nhóm đang lơ đãng nhìn theo, không tập trung vào bài tập.

Cả nhóm miễn cưỡng quay lại động tác vươn vai, nhưng ánh mắt My vẫn không rời khỏi bóng lưng người phụ nữ lạ. Cô ta đi chậm rãi, mắt liếc quanh sân trại, quan sát từng dãy nhà, từng luống chè, với ánh nhìn của người đang tính toán điều gì đó, không phải ánh nhìn của một vị khách bình thường tới thăm.

Tới gần cửa nhà chính, người phụ nữ dừng lại một giây, quay đầu nhìn về phía nhóm học viên đang tập thể dục. Ánh mắt cô ta lướt qua từng người, rồi dừng lại ở My đúng một giây hơi lâu hơn những người khác, trước khi tiếp tục bước vào trong.

"Chị thấy không, bả nhìn chị kỳ ghê." Bảo Tín thì thầm, đã ngừng hẳn động tác vươn vai để quan sát.

"Ừ, chị cũng thấy." My gật đầu, một cảm giác khó chịu thoáng qua trong lòng, dù cô không rõ vì sao.

Buổi tập thể dục kết thúc, cả nhóm giải tán về phòng thay đồ chuẩn bị ăn sáng. My đi ngang qua cửa sổ phòng làm việc của cô Tuệ, nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra, giọng cô Tuệ và giọng người phụ nữ lạ xen kẽ nhau, không đủ rõ để nghe được nội dung, chỉ đủ để nhận ra không khí cuộc trò chuyện có phần căng thẳng.

"Chị nghĩ bả là ai?" Bảo Tín hỏi lúc hai người ngồi xuống bàn ăn sáng.

"Không biết, nhưng chắc không phải khách bình thường." My đáp, nhìn về phía nhà chính, nơi vẫn còn ánh đèn sáng dù trời đã sáng hẳn. "Ăn mặc kiểu đó, đi giày cao gót lên tận đây, chắc là làm ăn gì đó."

Bữa sáng hôm đó, cả bàn ăn xì xào bàn tán về vị khách lạ, mỗi người đưa ra một giả thuyết khác nhau. Hạ đoán đó là một nhà báo tới viết phóng sự, Vy thì chắc chắn đó là một mạnh thường quân tới tài trợ cho trại. Khang, ngây thơ hơn cả, chỉ thắc mắc sao người lớn đi giày cao gót mà không sợ trượt chân trên đất đỏ.

"Chắc làm ăn kinh doanh gì đó thôi." Chị Nhã nhận xét, giọng điềm tĩnh của người quen quan sát qua công việc kế toán nhiều năm. "Nhìn cách người ta bắt tay, cách người ta đi đứng, là biết dân làm ăn liền."

Cả buổi sáng hôm đó, người phụ nữ lạ không xuất hiện lại giữa nhóm học viên, chỉ ở lì trong phòng làm việc cùng cô Tuệ và thầy Kiên. Nhưng tới giờ ăn trưa, khi My bưng khay cơm bước ra bàn, cô thấy người phụ nữ đó đã đứng ở hiên nhà, tay cầm một tách trà, nhìn khắp sân trại với ánh mắt của một người đang định giá một món hàng, ước lượng xem nó đáng bao nhiêu tiền, có thể sinh lời ra sao.

Ánh mắt đó, dù chỉ thoáng qua, khiến My rùng mình nhẹ, một cảm giác bất an mới, khác hẳn với sự bất an quen thuộc cô đã mang theo từ những ngày đầu ở trại. Cô không biết người phụ nữ này là ai, nhưng cô biết chắc một điều: sự xuất hiện của bà ta sẽ thay đổi điều gì đó ở nơi này, và không phải theo hướng tốt hơn.

Buổi chiều, khi cả nhóm tụ tập ngoài sân chờ giờ hoạt động, My kể lại cho Bảo Tín nghe về ánh mắt lạ lùng đó, về cách người phụ nữ ấy nhìn quanh sân trại như đang định giá từng thứ một.

"Chắc chị đa nghi quá thôi." Bảo Tín cười, cố trấn an, nhưng ánh mắt cậu cũng không giấu được vẻ dè chừng tương tự. "Mà thôi, kệ đi, không liên quan gì tới tụi mình đâu."

My gật đầu, dù trong lòng không hoàn toàn tin vào điều đó. Cô đưa mắt nhìn về phía nhà chính một lần nữa, nơi ánh đèn phòng làm việc của cô Tuệ vẫn sáng, và cảm giác một điều gì đó đang âm thầm thay đổi nhịp sống vốn yên bình của trại kể từ khi chiếc xe đen ấy lăn bánh qua cổng.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →