Buổi chiều, cô Tuệ tổ chức một buổi trò chuyện chung ở phòng khách nhỏ, mời tất cả học viên tham dự, kèm theo lời giới thiệu ngắn gọn về vị khách mới.
"Đây là chị Kim Anh, một người bạn của cô, đang tìm hiểu về mô hình trại mình." Cô Tuệ đứng cạnh người phụ nữ mặc vest, giọng thân mật nhưng có gì đó gượng gạo trong cách bà chọn từ. "Chị ấy sẽ ở đây vài ngày, mọi người cứ tự nhiên."
"Chào các em." Chị Kim Anh mỉm cười, nụ cười chuyên nghiệp, đều đặn, kiểu nụ cười My từng thấy trong các video quảng cáo. "Chị rất ấn tượng với mô hình ở đây, mong được tìm hiểu thêm về trải nghiệm của các em."
My ngồi ở góc phòng, tay cầm tách trà nóng, quan sát chị Kim Anh với ánh mắt dè dặt. Người phụ nữ này hỏi han từng học viên một cách nhẹ nhàng, thân thiện, hỏi về cảm giác từ khi vào trại, về những thay đổi họ nhận thấy ở bản thân, ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ mỗi khi ai đó trả lời.
"Em thấy sao về Luật Giờ Lặng?" Chị Kim Anh hỏi Khang, cậu bé mười hai tuổi đang ngồi cạnh My.
"Dạ, lúc đầu khó chịu lắm, nhưng giờ quen rồi, thấy dễ chịu hơn hồi ở nhà." Khang đáp, giọng ngây thơ, không mảy may đề phòng.
"Vậy à, hay quá." Chị Kim Anh gật gù, ghi chú nhanh vào sổ, rồi quay sang My. "Còn em, em cảm thấy sao?"
"Em thấy... ổn." My đáp cụt lủn, không muốn chia sẻ nhiều với người lạ này.
Chị Kim Anh nhìn My một lúc, như đang cố đọc điều gì đó đằng sau câu trả lời ngắn gọn, rồi mỉm cười, không hỏi thêm, chuyển sang hỏi người khác. My thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt đó đã kịp ghi lại điều gì đó về cô, dù chỉ qua một câu trả lời hời hợt.
Chị Kim Anh tiếp tục vòng quanh phòng, hỏi chị Nhã về cảm giác một người đã đi làm lâu năm khi tham gia một trại vốn nhắm tới thanh thiếu niên là chính. Chị Nhã trả lời chừng mực, không quá cởi mở, nhưng đủ lịch sự để không tỏ ra khó chịu. Tới lượt Bảo Tín, chị Kim Anh hỏi cậu có so sánh gì giữa trại này với trại cậu từng ở trước đây không.
"Khác xa luôn." Bảo Tín đáp, giọng thật lòng hiếm thấy. "Chỗ cũ toàn la hét, phạt kiểu quân đội. Ở đây nhẹ nhàng hơn nhiều."
"Thú vị đấy." Chị Kim Anh ghi chú nhanh, gật gù. "Vậy theo em, cái gì làm nên sự khác biệt đó?"
Bảo Tín ngẫm nghĩ một lúc rồi nhún vai. "Chắc tại ở đây người ta không coi tụi em là vấn đề cần sửa, mà coi tụi em là người cần được giúp thôi."
Câu trả lời khiến cả phòng im lặng một chút, ngay cả cô Tuệ cũng nhìn Bảo Tín với ánh mắt bất ngờ, như không nghĩ cậu học viên có vẻ tưng tửng này lại thốt ra một câu sâu sắc tới vậy.
Cô Tuệ, đứng cạnh bàn trà, rót thêm nước cho khách, giọng bà vang lên khi giới thiệu thêm về triết lý của trại. "Đất giữ hộ. Cứ để nó giữ hộ những gì mình không cần nhớ, mọi người sẽ thấy nhẹ hơn."
"Câu đó hay đấy." Chị Kim Anh gật gù, ghi lại nguyên văn câu nói vào sổ, ánh mắt loé lên một tia gì đó khiến My chú ý, một sự hào hứng không giống hào hứng của người đang tìm hiểu vì tò mò, mà giống hào hứng của người vừa tìm thấy một khẩu hiệu quảng cáo đắt giá.
Buổi trò chuyện kéo dài thêm một lúc, không khí vẫn nhẹ nhàng, thân thiện bề ngoài, nhưng My cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm dưới lớp vỏ lịch sự đó, giống như hai luồng nước chảy ngược chiều nhau bên dưới một mặt hồ tưởng chừng phẳng lặng.
Khi buổi trò chuyện kết thúc, mọi người lục tục đứng dậy ra về, chị Kim Anh vẫn ngồi lại, lấy điện thoại ra, ngón tay gõ nhanh lên màn hình, ghi chú thêm điều gì đó. My đi ngang qua, liếc nhìn, chỉ kịp thấy vài chữ tiếng Anh lướt qua màn hình trước khi chị Kim Anh khép máy lại, không để lộ nội dung.
"Cảm ơn em đã tham gia." Chị Kim Anh ngẩng lên, mỉm cười với My, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ chuyên nghiệp không đổi.
My gật đầu chào lại, bước ra khỏi phòng, lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh những ngón tay thoăn thoắt gõ trên màn hình điện thoại, một trong số ít lần cô thấy màn hình xuất hiện rõ ràng trong khu vực dành cho học viên kể từ ngày lên trại. Có gì đó về sự xuất hiện đó khiến cô cảm thấy bất an hơn bất cứ lời nói nào chị Kim Anh vừa thốt ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →