🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Dưới gốc cây lớn góc sân, xa khỏi tầm nghe của những khu vực chung, My và Bảo Tín ngồi xuống, trải một tờ giấy lớn lấy từ cuốn sổ hoạt động ra giữa hai người.

"Bắt đầu từ đâu bây giờ?" Bảo Tín hỏi, tay cầm cây bút chì, gõ nhẹ lên tờ giấy trắng.

"Mình ghi hết ra, từng cái một, càng chi tiết càng tốt." My đáp, kéo tờ giấy về phía mình, kẻ một đường thẳng chia đôi trang giấy. "Bên này của chị, bên kia của em."

Nắng chiều lọt qua tán lá, rải những đốm sáng nhảy múa trên tờ giấy trắng giữa hai người. Xa xa, tiếng cười đùa của Khang và hai chị em Hạ, Vy vọng lại từ phía sân chơi, một âm thanh bình thường, ấm áp, đối lập hoàn toàn với không khí nghiêm trọng đang bao trùm góc sân nhỏ nơi My và Bảo Tín ngồi.

Cả hai bắt đầu liệt kê, My viết lại sáu mục đã ghi trong sổ riêng, thêm vào vài chi tiết cô mới nhớ ra trong lúc suy nghĩ kỹ hơn. Bảo Tín, sau một hồi nhíu mày cố nhớ, cũng viết ra được bốn mục của riêng mình: tên con chó hàng xóm, một đoạn hội thoại trong game cậu từng nhớ như in, một tấm ảnh chụp cùng nhóm bạn học cũ, và gần đây nhất, một cuộc gọi video với anh trai.

"Đợi đã." My dừng bút, nhìn sang mục cuối của Bảo Tín. "Cuộc gọi với anh Hai em, mất từ khi nào?"

"Chắc hai bữa trước." Bảo Tín cau mày, cố nhớ lại chính xác. "Em nhớ có gọi cho ảnh, nhưng nội dung nói gì thì... không nhớ."

"Vậy là gần đây nhất trong danh sách của em." My ghi chú lại, so sánh với mục của chính mình. "Của chị cũng vậy, cái gần nhất là lời hứa với Bin, cũng mới có mấy ngày trước khi lên đây."

Hai người nhìn nhau, một ý nghĩ chung dần hình thành trong đầu cả hai nhưng chưa ai dám nói thành lời trước.

"Chị nghĩ..." My ngập ngừng. "Chị nghĩ càng về sau, ký ức mất càng gần với hiện tại hơn không?"

"Có thể." Bảo Tín gật đầu chậm rãi. "Mấy cái đầu tiên toàn chuyện cũ, mấy tháng mấy năm trước. Giờ mất luôn chuyện mới đây."

My cắn môi, ghi thêm một dòng vào tờ giấy, cố hệ thống hoá lại toàn bộ dữ liệu họ vừa thu thập. Bên dưới danh sách, cô vẽ một mũi tên, từ những ký ức xa xưa hướng dần tới những ký ức gần đây, cố hình dung ra một đường xu hướng.

"Nếu đúng vậy..." My nói, giọng chậm lại, cẩn trọng cân nhắc từng từ. "Vậy có nghĩa là nó đang tiến dần về phía hiện tại. Càng gần đây càng dễ bị lấy."

"Nghe ghê vậy." Bảo Tín rùng mình, đẩy tờ giấy ra xa một chút, như muốn tránh né chính những chữ mình vừa viết ra. "Hay là con ma này nó chỉ thích Facebook thôi, ghét coi gì khác."

Cậu cười, cố pha trò cho không khí bớt căng thẳng, nhưng cả My lẫn chính cậu đều không cười nổi. Câu đùa rơi tõm vào khoảng im lặng giữa hai người, không tạo được chút nhẹ nhõm nào.

"Mình cần thêm dữ liệu." My gấp tờ giấy lại, cất vào túi áo. "Hỏi thêm mấy người khác, xem họ có để ý gì không. Chị nghĩ chị Nhã cũng để ý được vài chuyện."

"Còn cái sổ của cô Tuệ chị kể bữa trước thì sao?" Bảo Tín hỏi, nhớ lại câu chuyện My từng kể về trang giấy rơi ra hôm trước.

"Chị cũng đang nghĩ tới nó." My gật đầu, mắt nhìn về phía dãy nhà nơi có phòng làm việc của cô Tuệ. "Nhưng chị không muốn lục lọi đồ của cô ấy, không phải kiểu như vậy. Phải tìm cách khác."

Cả hai ngồi im một lúc, mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng, trong khi gió chiều thổi qua tán cây, làm rung nhẹ những chiếc lá còn sót lại vài giọt sương chưa kịp khô hẳn từ sáng.

"Dù gì thì..." Bảo Tín lên tiếng, phá vỡ im lặng, giọng cố lấy lại chút vững vàng. "Ít ra giờ mình không phải một mình đối mặt với chuyện này."

My gật đầu, một cảm giác ấm áp nhỏ len vào giữa nỗi lo đang lớn dần, và cô nắm chặt tờ giấy trong túi áo như nắm lấy bằng chứng đầu tiên của một cuộc điều tra vừa mới bắt đầu.

"Chị Nhã." Bảo Tín gọi to khi thấy chị Nhã đi ngang qua sân, tay xách một rổ đồ vừa phơi xong. "Bọn em có chuyện muốn hỏi chị."

Chị Nhã dừng lại, đặt rổ đồ xuống, nhìn hai gương mặt nghiêm trọng trước mặt mình với vẻ ngạc nhiên. "Chuyện gì mà nhìn căng thẳng vậy hai đứa?"

My định mở lời kể lại toàn bộ phát hiện, nhưng đúng lúc đó tiếng kẻng báo giờ hoạt động chiều vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện vừa mới bắt đầu.

"Để bữa nào rảnh hơn, tụi em kể chị nghe." My hỏi, giọng có chút tiếc nuối vì phải hoãn lại.

"Ừ, khi nào cần cứ tìm chị." Chị Nhã gật đầu, ánh mắt vẫn còn vương chút tò mò, nhưng không hỏi thêm, xách rổ đồ bước đi trước khi cả ba kịp muộn giờ hoạt động.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →