Sân thể thao nhỏ sau dãy nhà bếp có một tấm lưới bóng chuyền cũ, dây lưới đã sờn vài chỗ nhưng vẫn còn dùng tốt, được thầy Kiên giăng lên cho buổi hoạt động chiều.
"Chia đội đi." Thầy Kiên hô lớn, đứng giữa sân, tay cầm quả bóng đã bạc màu. "Bên này với bên kia, ai thiếu người thì bù."
My đứng vào đội có Bảo Tín và Khang, đối diện đội có chị Nhã và hai chị em Hạ, Vy. Bất ngờ, chị Kim Anh cũng bước ra sân, đã thay bộ vest sang một chiếc áo thun và quần thể thao gọn gàng, khiến cả nhóm học viên nhìn nhau ngạc nhiên.
"Chị chơi được không đấy?" Bảo Tín trêu, không giấu vẻ nghi ngờ.
"Để coi." Chị Kim Anh cười, khởi động vai vài cái, dáng vẻ chuyên nghiệp bất ngờ. "Hồi đại học chị chơi đội tuyển trường đó."
Cô Tuệ đứng ngoài sân, tựa vào gốc cây, quan sát cả nhóm với một nụ cười hiếm hoi thoải mái, không còn vẻ mệt mỏi thường thấy mấy hôm nay. Thầy Kiên, đóng vai trọng tài, thổi còi báo hiệu bắt đầu, giọng anh vang khắp sân, hào hứng không kém gì đám học viên.
Trận đấu bắt đầu, không tính điểm nghiêm túc, chỉ chơi cho vui, nhưng chị Kim Anh nhanh chóng chứng minh lời mình nói không phải khoác lác. Chị đập bóng chuẩn xác, di chuyển nhanh nhẹn, vài lần cứu bóng ngoạn mục khiến cả sân trầm trồ.
"Đỉnh vậy!" Khang hét lên khi chị Kim Anh cứu một quả bóng tưởng chừng đã chạm đất, đẩy nó bay ngược trở lại qua lưới.
My, dù ban đầu còn dè chừng, dần bị cuốn vào không khí sôi nổi của trận đấu, quên bẵng đi những lo lắng vừa nhen nhóm từ hôm qua. Cô nhảy lên đỡ bóng, cười lớn khi hụt tay ngã lăn ra đất, được Bảo Tín kéo dậy, cả đội cười ầm lên trêu chọc nhau.
Trận đấu kéo dài gần một tiếng, không ai còn nhớ tới việc đếm điểm, chỉ đơn giản là chuyền bóng qua lại, cười đùa, hò hét mỗi khi có pha bóng đẹp. Chị Kim Anh, giữa những lần đập bóng và cứu bóng, cũng dần buông lỏng vẻ chuyên nghiệp ban đầu, cười thoải mái hơn, thậm chí còn giả bộ ngã ra đất một cách hài hước khi bị Khang chọc ghẹo.
"Thấy chưa, chị Kim Anh chơi ngon lành." Bảo Tín nói với My lúc cả hai đứng nghỉ, thở dốc.
"Ừ, không ngờ." My đáp, nhìn chị Kim Anh đang cười nói vui vẻ với Khang, một hình ảnh hoàn toàn khác với người phụ nữ lạnh lùng cầm sổ ghi chép hôm qua.
Sau trận đấu, cả nhóm ngồi nghỉ dưới bóng cây, uống nước, thở hổn hển nhưng vui vẻ. Chị Kim Anh ngồi xuống cạnh My, lau mồ hôi trên trán bằng khăn, giọng vẫn còn hơi đứt quãng vì mệt.
"Em thấy ở đây thế nào, thật lòng ấy?" Chị hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn lúc phỏng vấn chính thức hôm qua.
My khựng lại một chút, cảm giác như đang bị hỏi một câu tưởng vô hại nhưng lại mang một mục đích nào đó phía sau. "Em thấy... tốt hơn hồi mới lên. Dễ chịu hơn."
"Vậy à." Chị Kim Anh gật đầu, quay mặt về phía đồi chè, ngón tay xoay xoay chiếc bút trong tay thay vì ghi chú như mọi lần, chỉ ngồi yên lặng một lúc. "Chị cũng ước gì hồi trẻ có một nơi như vầy."
Câu nói đó, bất ngờ và có vẻ chân thành, khiến My nhìn chị Kim Anh với ánh mắt khác đi một chút, không còn hoàn toàn là sự đề phòng như trước. Có lẽ người phụ nữ này không đơn giản chỉ là một cỗ máy tính toán lạnh lùng như My từng nghĩ.
Nhưng ngay sau đó, chị Kim Anh đứng dậy, phủi quần, nụ cười chuyên nghiệp quay trở lại trên môi. "Thôi, chị đi tắm rửa đây, chiều còn phải làm việc với cô Tuệ."
My nhìn theo bóng chị Kim Anh khuất dần, câu hỏi bâng quơ vừa rồi vẫn còn đọng lại trong đầu cô, không rõ đó là một câu hỏi thật lòng, hay chỉ là một cách khéo léo khác để moi thêm thông tin.
Bảo Tín ngồi xuống cạnh My, đưa cho cô chai nước, tự mình cũng tu ừng ực một hơi dài. "Chị thấy chưa, người ta có vẻ cũng bình thường mà, đâu có gì đáng ngại lắm."
"Ừ, chị cũng không biết nữa." My đáp, xoay chai nước trong tay. "Nhưng người tốt với người có mục đích khác nhau đâu có mâu thuẫn gì, đúng không? Có thể vừa tử tế thật, vừa đang tính toán chuyện gì đó."
Bảo Tín gật gù, có vẻ đồng tình với nhận xét đó, dù không nói thêm gì. Cả hai ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhìn những học viên khác vẫn còn nán lại sân, ném bóng qua lại cho nhau trong ánh chiều nhạt dần, không còn nghiêm túc thi đấu nữa, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc thư thái hiếm hoi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →